ditmecodosaovang

Freedom, Democracy, No Communism for Vietnam

CHIẾN LƯỢC CHINH PHỤC NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỦA TẬP ĐOÀN VIỆT GIAN CỘNG SẢN

CHIẾN LƯỢC CHINH PHỤC NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỦA TẬP ĐOÀN VIỆT GIAN CỘNG SẢN

(Tiếp bài: Không có phe cấp tiến trong Việt gian cộng sản)

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

Nếu mục tiêu chiến lược hàng đầu của tập đoàn Việt gian cộng sản, sau khi mẫu quốc Nga-xô của chúng sụp đổ, là TÌM MẪU QUỐC THAY THẾ. Và chúng đã chọn Tàu bành trướng, vì những lý do đã được phân tích ở những bài trước. Thì MỤC TIÊU QUAN TRỌNG THỨ HAI của Tập đoàn Việt gian cộng sản là CHINH PHỤC CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN VIỆT GIAN CỘNG SẢN.

Kết hợp việc chọn Tàu bành trướng làm mẫu quốc, với QUYẾT TÂM CHINH PHỤC Cộng đồng người Việt tỵ nạn Việt gian cộng sản, là công việc có tính QUYẾT ĐỊNH SỰ SỐNG CHẾT CỦA CHÚNG, gồm hai lý do:

Lý do chính trị: Sau Hiệp định Genève 1954 về VN, Tập đoàn Việt gian cộng sản do Hồ-Việt- gian cầm đầu, tạm thời quản lý phía Bắc VN, từ vĩ tuyến 17 trở ra. Chúng đã vội vàng bolsevik hóa toàn đảng (cộng sản, lúc đó che đậy trong lốt “đảng Lao động VN), tiếp theo là bolsevik hóa toàn thể mọi tầng lớp nhân dân VN (ở phía Bắc VN) và THANH TOÁN các cá nhân, tổ chức có XU HƯỚNG QUỐC GIA, kể cả các tổ chức và hội đoàn tôn giáo cùng các lãnh đạo tinh thần. Chúng phân loại để cái gì cần triệt tiêu, cái gì giữ lại cái lốt cũ để cài người của chúng vào chỉ đạo trực tiếp những cá nhân đã đầu hàng, chấp nhận làm tay sai cho chúng trong việc đoàn ngũ hoá nhân dân và lái họ đi theo lộ trình dẫn vào con đường NÔ LỆ ĐỎ (hai đảng Dân chủ và Xã hội là một thí dụ).

Với cái trò “Hồn Trương Ba da hàng thịt” như thế, Tập đoàn Việt gian cộng sản muốn che đậy bộ mặt thật trước dư luận của NHÂN DÂN YÊU CÔNG LÝ trên toàn thế giới, nhất là ở Thế giới tự do (còn gọi là phương Tây), và QUA ĐÓ mà CHE ĐẬY BỘ MẶT VIỆT GIAN, TAY SAI CỦA NGA-TÀU, đối với Nhân dân VNCH, vì nước VNCH đang là mục tiêu bành trướng của thực dân đỏ, mà Hồ-Việt-gian đã nhận chỉ thị thực thi của Bộ Thuộc địa Nga-xô (tức Quốc tế 3), từ 1930!

Trong thực tế, các chính phủ của các nước phương Tây không lạ gì bản chất của Hồ và cái tổ chức Việt gian cộng sản của hắn. Nhưng bởi bản thân cái chính phủ đó chỉ được quá bán số cử tri nước họ mà thôi, còn sự thực họ đại diện cho quyền lợi của một số tập đoàn tài phiệt nào đó. Vì thế, suy nghĩ và hành động của các chính phủ loại như thế, không bao giờ là SUY TƯ CỦA TOÀN DÂN nước mà họ được coi là ĐẠI DIỆN! Cho nên, không thiếu gì bằng chứng họ đã lừa dối và phản lại người dân của chính nước họ qua những trò mị dân trong dịp vận động bầu cử và lúc được cầm quyền.

Cho nên cá nhân nào, tổ chức nào thỏa mãn hoặc ít hoặc nhiều quyền lợi những tập đoàn tài phiệt mà họ đại diện (đúng ra là kẻ làm công, nhưng ăn lương bằng tiền thuế của dân), đều được họ khôn khéo ủng hộ và tích cực lợi dụng.

Lấy Việt Nam làm thí dụ, để đặt câu hỏi:

Việc ám sát Tổng thống Ngô đình Diệm là âm mưu của chính phủ Kennedy hay của Nhân dân Mỹ yêu công lý?

Tại sao nói là giúp VNCH chống Cộng sản Hà-nội mà lại cho phép ngụy quân Việt gian cộng sản THÂM NHẬP vào VNCH và không chấp nhận để QLVNCH Bắc tiến ?

Cuộc chiến tranh leo thang bằng không quân Hoa Kỳ ra phía Bắc VN, thực chất là nhằm hai mục tiêu:

· Tạo lý do “chính đáng “ cho cả Nga-xô và Tàu bành trướng đua nhau trang bị và huấn luyện đủ loại binh chủng ngụy quân Việt gian cộng sản với vũ khí hiện đại, như không quân đã có MIC 21 (hiện đại hơn chiến tranh Triều tiên rất nhiều); binh chủng phòng không có đủ các đơn vị thông tin, radar, cao xạ, (tên lửa) hỏa tiễn SAM; binh chủng thiết giáp với xe tăng T54; binh chủng chiến tranh hóa học; lính đặc công v.v…Và trong an ninh quân đội của Việt gian cộng sản đã đào tạo nhiều sỹ quan thành thạo tiếng Anh, Nhật, Đại hàn, Thái lan, Lào, Căm-bốt và cả Philippine nữa (tiếng Anh được đào tạo tại Nga-xô và Ba lan). Còn phải nói đến là “nhờ” có chiến tranh leo thang mà Việt gian cộng sản đã có “lý do chính đáng” để thực thi chính sách TOÀN DÂN VI BINH. Mỗi hợp tác xã nông nghiệp là một đơn vị dân quân, không chỉ trang bị súng bộ binh mà cả đại liên, cao xạ phòng không và vùng biển thì có đại bác bắn tàu biển. Được ngày ngày thực tập bằng sự huấn luyện “leo thang” (nghĩa là khó dần dần lên), nên các đơn vị gọi là dân quân chẳng thua gì lính chính quy và nhờ thế việc bổ xung cho lính chính quy thật là dễ dàng. Ở các thị trấn, thành phố thì mỗi cơ quan, nhà máy, tùy theo số người cũng biên chế thành đại đội, tiểu đoàn hay trung đoàn (khác với nông thôn là mang danh xưng là Tự vệ). Từ xã ở nông thôn cho đến cơ quan, nhà máy đều có cán bộ quân sự chuyên trách.

Ủy ban thể dục thể thao trung ương cũng phối hợp tổ chức các lớp bắn súng thể thao, súng ngắn, ném lựu đạn, võ thuật và nhảy dù.

· Chiến tranh “leo thang” của Mỹ bằng không quân ra Bắc VN, giúp rất hiệu quả cho Việt gian cộng sản tổ chức bằng thực tế và tại chỗ các loại lính sẵn sàng bổ sung cho chiến trường xâm lược của chúng vào nước VNCH. Đồng thời cũng giúp Việt gian cộng sản thắt chặt hơn nữa đời sống vật chất của bầy nô lệ đỏ như bớt khẩu phần ăn, thay thế gạo bằng mọi thứ tạp nham mà đầu óc lũ chủ nô có thể nghĩ ra được; mỗi nhân khẩu phải tổ chức nhau lại, đi sản xuất nông nghiệp vì mỗi năm phải TỰ TÚC 2 tháng lương thực!!! Thực phẩm thì phải ăn đủ thứ, từ ốc sên cho đến chuột cống thành phố, rồi ăn cả thai nhi bị nạo vì “sinh đẻ có kế hoạch” và nhau đẻ, cho đến lá khoai mì (được ủy ban khoa học tính giá trị dinh dưỡng của 7kg lá khoai mì ngang bằng 1kg thịt bò). Nô lệ đỏ còn được hướng dẫn để tập thiền, uống nước lạnh tiết kiệm một bữa ăn (sáng hoặc chiều) và làm việc thì không nghỉ phép năm (một năm 10 ngày phép) và “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật”.

Rồi vì máy bay oanh tạc nên hạn chế dùng điện, nước và các nhu yếu khác cho sinh hoạt như kem và bàn chải răng, xà-bông tắm, bánh kẹo v.v…

Bất kể khó khăn gì đều có lời giải đáp “Tại đế quốc Mỹ ném bom. Đánh xong giặc Mỹ mới có thể giải quyết bình thường”.

Vụ máy bay B52 của Mỹ thả bom xuống khu Khâm thiên Hà nội, trong thực tế phải trên vạn người thiệt mạng. Nhân dân thế giới xúc động, đặc biệt nhân dân Mỹ đã xuống đường lên án cuộc chiến tranh. Cả thế giới BỊ LỪA, chỉ có hai kẻ khoái trí. Một là chính phủ Mỹ có “Lý do chính đáng là theo Ý Dân, rút chân ra khỏi VN”.

Kẻ thứ hai là Tập đoàn Việt gian cộng sản. Vì ngộ nhận, nhân dân thế giới đã tội nghiệp cho lũ sát nhân Việt gian.

Chắc chắn CIA của Mỹ phải biết rằng, ở khu Khâm thiên, Hà-nội, chẳng hề có cơ quan, nhà máy nào quan trọng cả. Ở đó chỉ có Dân VN với tên gọi cho đúng là NÔ LỆ ĐỎ mà thôi. Không những thế, đó còn là nơi cư trú của những người bị bắt đi kinh tế mới, không sống nổi, phải trốn về đó, không hộ khẩu, không tem phiếu. Hầu hết là làm cho các tổ sản xuất lậu do vợ con những tên Việt gian cộng sản có quyền thế cầm đầu. Thí dụ, vợ Nguyễn duy Trinh, ủy viên bộ chính trị Việt gian cộng sản, phó thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao ngụy quyền Việt gian cộng sản; vợ cả của Hoàng minh Giám, bộ trưởng văn hóa thông tin ngụy quyền Việt gian cộng sản; vợ tên Văn tiến Dũng, tổng tham mưu trưởng ngụy quân Việt gian cộng sản; vợ tên Lê Nghĩa, bí thư đảng ủy kiêm phó giám đốc sở công an Hà-nội của ngụy quyền Việt gian cộng sản, và v.v…

Có thể nói rằng, Khu Khâm thiên (Hà-nội) là nơi gây nhiều bất ổn cho ngụy quyền Việt gian cộng sản. Đó là nơi tập trung của những người cùng khổ nhất do Tập đoàn Việt gian Hồ chí Minh gây ra, họ sẵn sàng chơi xả láng. Thí dụ vụ giết “dũng sĩ diệt Mỹ” ở công viên Thống nhất (sau đổi là công viên Lênin); giết rồi treo cổ bảo vệ lên cây trước nhà bạt của đoàn xiếc trung ương; tấn công đồn công an ga Hàng cỏ, trói công an lại và lấy phất trần (chổi long gà) đánh xưng cả hai mông đít, đốt hết hồ sơ của đồn; ăn cắp cửa kính các xe vận tải; ăn cắp hàng ở ga Hàng cỏ và ga Yên viên… Vì thế, đợt bom B52 của Mỹ tận diệt hết những con người đó, giúp ngụy quyền Việt gian cộng sản nhổ được cái gai trong mắt ngay giữa Hà-nội!!!

Sau ván bài cá độ bằng máu những người Việt thực sự là nạn nhân thảm khốc của Tập đoàn Việt gian cộng sản, Hiệp định Paris 1973 về VN được ký kết. Những gì Mỹ làm tưởng như gíúp cho nhân dân và Nhà nước VNCH, cuối cùng là cho không Tập đoàn Việt gian cộng sản. Người dân thường VN (tức nô lệ đỏ) nói chung; quân, dân, cán, chính của VNCH nói riêng, khi hiểu ra câu ngạn ngữ: “Không có bạn và kẻ thù vĩnh cửu. Chỉ có QUYỀN LỢI vĩnh cửu” thì đã quá muộn!

Tuy nói vậy, nhưng cần phân biệt cho rõ sự khác biệt trong hàm ơn. Chúng ta phải MÃI MÃI GHI ƠN những chiến binh Mỹ đã bỏ mình trên chiến trường VN, và nhân dân Mỹ nói chung, nhất là vợ con, thân nhân của những chiến binh đó, kể cả các chiến binh còn sống đã trở về với gia đình. Còn với các nhân vật trong chính phủ Mỹ, dù xuất thân từ đâu, kiểu như Henry Kissinger hay John Kerry…, thì nên nhớ lời cha ông chúng ta đã nhắc nhở: “Kính nhi viễn chi”; “Đừng buôn chung với Đức Ông”; “Nói vậy mà không phải vậy”; “Đừng đánh đu với ma”; “Mật ngọt chết ruồi (tức là nhìn vào việc làm đừng nghe lời nói mà vội cả tin)”; và nên “tri kỷ tri bỉ”.

Chúng ta cần phải thấy rằng, cuộc chiến tranh leo thang bằng không quân Mỹ ra phía Bắc VN đã giúp cho Tập đoàn Việt gian cộng sản gần như trọn vẹn những điều chúng sẽ không thể hoặc khó có thể thực hiện được, như dựa vào lý do chiến tranh, thắt chặt hơn nữa chiếc vòng kim cô trên đầu nhân dân VN ở phía Bắc. Toàn dân vi binh, chỉ biết nghe lệnh mà hành động như người máy; đầu óc lúc nào cũng chỉ “sẵn sàng bắn giết kẻ thù của cách mạng (nghĩa là của Hồ). Toàn dân thực sự vô sản tận cùng, có nghĩa là NÔ LỆ TUYỆT ĐỐI, đến mức vợ con cũng là “của bác và đảng”, bởi vợ con có thể bị huy động vào bất kể việc gì, đi bất cứ lúc nào và không được biết thời hạn là bao lâu.

Loại trừ vợ con lũ chủ nô, cuộc sống mọi mặt của chúng ngày càng tách xa với bầy nô lệ, còn ngay con em loại được coi là dân tự do trong xã hội nô lệ, tức con em đảng viên thường cũng không thể biết thân phận sẽ ra sao trong tương lai gần. Dù là văn công, cán bộ nghiên cứu, kỹ sư, bác sĩ, giáo sư… đều có thể bất ngờ nhận được lệnh thâm nhập VNCH, thâm nhập Lào hay Miên theo hệ thống dân sự hoặc quân sự.

Chiến tranh đã khiến người nô lệ ở phía Bắc VN không quan tâm đến tương lai. Tư tưởng “sống ngày nào hay ngày ấy” đã khiến biết bao cô gái thanh niên xung phong, xã viên các hợp tác xã nông nghiệp, tiểu thủ công nghiệp… đã có cuộc sống buông thả về tình dục, đến mức ăn nằm với nhau mà cũng chẳng kịp hỏi tên họ, quê quán của nhau.

Tình trạng nam nô lệ bị lôi vào trò “sinh Bắc, tử Nam”, vợ may mắn thì được thành lao nô trong nhà máy, kém phận thì tiếp tục cuộc đời nông nô ban ngày, binh nô ban đêm. Vào cái thời điểm đó, cuộc sống đến mức thành phố thì ăn cả chuột cống và nông thôn thì ăn ốc sên và lá khoai mì, nên các nữ nô lệ nói trên, bị xa chồng không thời hạn hoặc khó có điều kiện kiếm một tấm chồng, nên dễ dàng bán cái trời cho một cách rẻ mạt, hoặc đổi lấy chút tem phiếu hay được nâng lương do bàn tay những tên dù mới chỉ cỡ dân tự do (tức đảng viên Việt gian cộng sản loại thường) hưởng dụng. Sự việc nói trên là phổ biến ở mọi nơi, mọi cấp, đến mức giám đốc nhà xuất bản văn học của Việt gian cộng sản, là Hà minh Tuân, nhà văn trung tá ngụy quân cộng sản, phải viết một cuốn sách, có tên “Vào đời”, mới phản ánh chắc chưa tới một phần triệu sự thật, vậy mà lập tức bị cất bút và cất chức luôn, cho về nhà ăn bo bo (Tên đặc công đỏ, Việt gian thờ Nga-xô, trùm nói phét bẩm sinh là Vũ thư Hiên, trong Đêm giữa ban ngày, đã lên án cuốn sách đó, của Hà minh Tuân, là tầm thường!!! Chỉ đáng buồn là Vũ thư Hiên, suốt ngày lăng xăng bưng đít tên phó đại sứ Nga-xô, chứ không dám nêu ra dù là một phần nghìn cái sự thật đó, kể cả khi đã ra nước ngoài làm đặc công đỏ, trong lốt dân chủ… cuội!)

BẦY NÔ LỆ ĐÃ ĐƯỢC THUẦN HÓA

Từ sau Hiệp định Genève 1954 về VN, cho đến trước ngày chiến tranh leo thang của Mỹ bằng không quân (5-8-1965) ra phía Bắc VN, về căn bản, Tập đoàn việt-gian-cộng-sản đã

hoàn thành việc nô-lệ-đỏ hóa toàn dân VN từ vĩ tuyến 17 ra phía Bắc, cả ở nông thôn và thành thị. Chúng đã bolsevik hóa toàn bộ các tổ chức, hội đoàn không cộng sản vào nằm chung trong vòng kiểm soát của một tổ chức ngoại vi của chúng, có tên là Mặt trận tổ quốc VN, được khoác cái áo chính trị là tập hợp các tổ chức của mọi tầng lớp “nhân dân” cùng thống nhất “đoàn kết” với “đảng lao động VN (tức cộng sản)”, biểu hiện cho quốc tế thấy cái gọi là “đoàn kết dân tộc VN”. Như thế có nghĩa “tiếng nói và quan điểm” của Mặt trận tổ quốc VN là tiếng nói và quan điểm của TOÀN THỂ nhân dân VN (một cách lập lờ, coi như bao gồm cả nhân dân VNCH). Đấy là một điểm RẤT CẦN ĐƯỢC LƯU Ý.

Cũng có thể nói rằng, cho đến thời gian đó (1965), Tập đoàn việt-gian-cộng-sản đã thanh lọc lại trong toàn đảng của chúng (đặc biệt về chính trị và tư tưởng) qua những trò gọi là “chỉnh huấn mùa xuân”, “ôn nghèo nhớ khổ”, “về nọc độc của lũ Nhân văn – Giai phẩm và mụ gián điệp Thụy An”, “về tư tưởng hữu khuynh”, “về bộ mặt tay sai đế quốc và bán nước của ngụy quyền Sài-gòn”, “về gián điệp Mỹ-Ngụy trong lốt thày tu” (sau đợt này, bút nô Chu Văn, trưởng ty văn hóa thông tin tỉnh Nam-Hà, cho ra một tiểu thuyết “hiện thực” bôi nhọ các Cha và các nữ tu; tiếp theo đó, văn nô Nguyễn Khải, phó tổng thư ký hội liên hiệp văn học nghệ thuật ngụy quyền việt-gian-cộng sản, cũng cho ra lò tiểu thuyết “Nhân danh Cha và Con và…”); “về chống chủ nghĩa cá nhân” (phải học các bài viết của Hồ, của đại tướng ngụy-cộng sản Nguyễn chí Thanh); “về chiến tranh chính nghĩa và chiến tranh phi nghĩa” (Phù Thăng bị cạo vì mơ hồ về bản chất của chiến tranh trong tiểu thuyết “Phá vây”); “về công tác bảo vệ đảng” (sau đó hình thành ban bảo vệ đảng trung ương do Lê đức Thọ trực tiếp kiêm nhiệm, cho nên Hồ mới trao cho Lê đức Thọ xử lý vụ án “làm gián điệp cho nước ngoài, xét lại chống đảng”); “ngày sinh hoạt đảng trong quân đội”; “nhận xét cá nhân nửa năm và cả năm của toàn thể cán bộ, công nhân viên”v.v…

Tất cả mọi nơi đều phải tổ chức để cho mỗi người phải tự moi móc đời tư, những suy nghĩ và hành động của mình, dựa theo quan điểm và tiêu chuẩn của tài liệu học tập, và phải moi móc những sai sót về tư tưởng và hành động của TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI QUEN BIẾT dù họ không ở cùng cơ quan, thậm chí họ đã được cho thâm nhập vào VNCH hay Lào hoặc Căm-bốt, kể cả không biết họ ở đâu, còn sống hay đã chết!

Cho nên, khi Tập đoàn việt-gian-cộng sản (lúc đó Hồ còn sống và ngày nào cũng có cháu văn công đến cùng ăn cơm và sau đó cùng chơi trò “vợ chồng”) vừa làm xong cuộc đại tẩy não và qua đó làm cuộc đại chia rẽ giữa cá nhân với cá nhân; giữa cá nhân với tập thể, kể cả trong mỗi gia đình, giữa vợ chồng, cha con, anh chị em; bạn bè thân thiết xưa kia. Sống trong gia đình, trong cộng đồng, nhưng không DÁM và cũng KHÔNG THỂ TIN AI ĐƯỢC, nên mỗi người đều cảm thấy cô đơn( nội tâm), yếu đuối; không biết thế nào là đúng là sai; lúc nào cũng trong tâm trạng bị theo rõi mọi hành vi cho đến lời nói. Và thế là dù muốn hay không thì trong mỗi con người nô-lệ-đỏ đều hình thành một CƠ CHẾ TỰ KIỂM DUYỆT để không làm gì ngược với mệnh lệnh của Tập đoàn việt-gian-cộng sản, cả tư tưởng lẫn hành động!

Người giàu trí tưởng tượng cứ hiểu như có sự bàn bạc kịch bản từ trước.

Bày nô-lệ-đỏ vừa được lũ chủ nô thuần hóa xong thì chiến tranh leo thang CHỈ BẰNG KHÔNG QUÂN thôi bắt đầu. Và dưới đất thì chiến tranh một chiều: quân xâm lược đỏ THA HỒ ĐÁNH và những người chống xâm lược đỏ, bảo vệ tự do, hạnh phúc của nhân dân thì THA HỒ ĐỠ. Không chỉ ĐỠ ngoài chiến trường theo kiểu lấy thân người đỡ đạn đồng mà còn phải đỡ những ngón đòn TỰ DO NGÔN LUẬN, BIỂU TÌNH CHỐNG CUỘC CHIẾN CHỐNG XÂM LƯỢC do những chính khách, trí thức, ký giả CON DƠI hăng hái hoạt động, có sự yểm trợ của một số khá đông đảo ký giả, học giả bất lương ngoại nhân và sự ủng hộ TỰ DO NGÔN LUẬN một cách công khai của chính khách đà điểu, bò tót nước ngoài và ngay cả sứ quán của một số nước thuộc “thế giới tự do” nằm lè phè ngay giữa Sài-gòn, THỦ ĐÔ của nước Việt Nam Cộng Hòa, mảnh đất đang ra hoa kết trái những giá trị tự do, nhân bản và là niềm hy vọng của không chỉ nhân dân VNCH mà còn là của nô-lệ-đỏ phía Bắc (cứ xét xem bao nhiêu hồi chánh viên và bao nhiêu người TỰ NGUYỆN trốn ra phiá Bắc, trong suốt cuộc chiến; và hơn một triệu người di cư từ Bắc vào Nam năm 1954 đã thành công như thế nào, và số dân tập kết ra Bắc đã có gì?).

(CÒN TIẾP VÀO KỲ TỚI)

Anh quốc, ngày 3-7-2008

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

http://www.hon-viet.co.uk/NamNhan_ChienLuocChinPhucNguoiVietTyNanCuaTapDoanVGCS.htm

August 10, 2009 - Posted by | CHIẾN LƯỢC CHINH PHỤC NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỦA TẬP ĐOÀN VIỆT GIAN CỘNG SẢN |

No comments yet.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: