ditmecodosaovang

Freedom, Democracy, No Communism for Vietnam

Tên công an đầu trọc nguy hiểm: "thượng tọa" Thích Chân Quang

Tên công an đầu trọc nguy hiểm: “thượng tọa” Thích Chân Quang! – Trần Thanh –

Trong thời gian gần đây ở hải ngoại có xuất hiện một số băng video trình chiếu những buổi “thuyết pháp” của tên công an đầu trọc, tự xưng là “thượng tọa” Thích Chân Quang. Hiện nay, bọn việt gian cộng sản đang tích cực lợi dụng tôn giáo làm vỏ bọc để tiếp tục mê hoặc, lừa bịp và bóc lột 85 triệu dân trong và ngoài nước. Tôn giáo chính là nơi trú ẩn rất an toàn cho bọn cướp, và cũng là cái xẻng để đào mỏ đô la ở hải ngoại; là cái ống hút để hút não tủy, máu huyết của người dân u mê trong nước, vì vậy bọn việt gian cộng sản đã sản xuất ra hàng loạt những tên công an đầu trọc và bầy quạ đen mang thánh giá. Vậy Thích Chân Quang là ai?

Hiện nay y đang trụ trì một ngôi chùa trên núi ở Bà Rịa, Vũng Tàu. Bọn cướp đã đưa lên internet (YouTube) một phim phóng sự nói về lý lịch của “thầy” Thích Chân Quang: – “thầy” Quang chính là cháu ruột của “bác” Hồ!!!

Trong phim phóng sự, có cả một hội đồng gia tộc kể lại “chuyện đời xưa” như sau: – Lão già Nguyễn Sinh Sắc, cha ruột của Hồ tặc, “chống Pháp”, rũ áo từ quan, về trú ẩn tại vùng Ðồng Tháp, làm nghề dạy học và thầy thuốc. Lúc đó Sắc đã ngoài 50 tuổi nhưng vẫn lấy thêm một người vợ trẻ mới 20, đẻ ra ông Nghĩa, sau đó ông Nghĩa đẻ ra “thầy” Thích Chân Quang. Như vậy “thầy” Quang chính là cháu ruột của Hồ tặc!

Với hai cái vỏ bọc rất vững chắc là “thượng tọa” và “cháu ruột bác Hồ”, tên Quang đã tha hồ lợi dụng tôn giáo để mê hoặc các phật tử, khuyến khích họ tiếp tục tự nguyện dấn thân làm nô lệ cho bọn việt gian cộng sản! Ðiểm đặc biệt của tên Quang, qua các bài thuyết giảng của hắn, “bác” Hồ đã được ví von, ám chỉ tương đương với đức Phật!!!

Bác Hồ chính là đức Phật mà “thầy” Quang là cháu ruột của bác Hồ, vậy thầy Quang cũng chính là …. cháu ruột của Ðức Phật! Vỏ bọc “cháu ruột” của đức Phật đã làm cho “thầy” Quang “sáng giá” hơn những tên công an đầu trọc khác, được nhiều phật tử u mê tha hồ sùng bái! Ðó là chưa kể “thầy” Quang đang mang chức “thượng tọa”!

Công an đầu trọc Thích Chân Quang đã thuyết giảng những gì?

Hắn đã thuyết giảng rất nhiều, trong phạm vi bài này, chúng tôi chỉ đề cập một vài đề tài tiêu biểu như:

– Sự dấu mặt của luật nhân quả*
– Nhân quả và công bằng
– Sự tuyệt đối của đức Phật
– Quỷ

Thủ đoạn lưu manh và nguy hiểm của tên Quang là đã trộn lẫn giáo lý của đạo Phật với sự ngụy biện để dẫn dắt những người nghe đi vào vùng u mê, ám chướng, tiếp tục chấp nhận thân phận làm nô lệ, trâu ngựa cho bọn cướp việt gian cộng sản! Sau đây là một vài ví dụ:

1. Tên Quang kể câu chuyện: có một cặp vợ chồng bị bọn cướp đuổi ra khỏi nhà, phải đi lang thang ngoài đường, người vợ thì đang mang bầu. Sau đó vì quá đói khát, người vợ đã kiệt sức và nằm chết ở ngoài đường, làm chết luôn cái bào thai còn trong bụng. Người chồng kêu gào khóc lóc vô cùng thảm thiết! (câu chuyện này được các diễn viên đóng “minh họa” trong một đoạn phim dài khoảng hai phút)

Tên Quang đã bình luận rằng sở dĩ hai vợ chồng đó bị cướp mất nhà vì trong kiếp trước họ đã từng cướp nhà của người khác, cho nên kiếp này họ phải trả nghiệp!

Nhận xét:

Tuy tên Quang không nói rõ ra nhưng ai cũng biết hắn đang ám chỉ những người dân oan đang bị bọn việt gian cộng sản cướp mất rất nhiều ruộng đất tại vùng Bà Rịa Vũng Tàu. Theo ý hắn, hàng triệu người dân oan đang bị cướp mất nhà đất trên toàn quốc là vì kiếp trước họ đã từng làm những điều ác, đi ăn cướp đất đai của những người khác cho nên kiếp này họ phải trả nghiệp! Như vậy, theo ý “thầy” Quang, những dân oan hiện nay bị lâm vào hoàn cảnh không cửa, không nhà là đáng đời, không nên bênh vực những dân oan, cứ để cho họ trả nghiệp!

2. Một câu chuyện khác do “thầy” Quang giảng: Có hai người đang đi ngoài đường, nhìn vào một căn nhà thấy người cha đang cầm roi đánh người con trai nhỏ rất tàn bạo. Một người đi đường bèn vội vàng chạy vào can gián. Người đi đường kia thì tuyệt đối dửng dưng, không hề can thiệp. Có người thắc mắc hỏi vì sao ông ta không muốn can thiệp thì được giải thích như sau:

– trước đó, ông ta đã chứng kiến thằng con trai đó cầm dao đâm một người ngoài đường để cướp giật ví tiền. Hàng xóm bèn tới nhà mắng vốn, cho nên người cha trong gia đình tức giận mà đánh đập thằng con trai hư hỏng. Từ câu chuyện này, “thầy” Quang mới giải thích thêm:
– có nhiều người bị kẻ xấu áp bức, bóc lột, đánh đập. Họ bèn cầu nguyện xin được Phật hoặc thần thánh phù hộ nhưng lời cầu nguyện của họ không được đáp ứng. Sở dĩ các thần thánh không cứu giúp là vì họ biết rõ trong kiếp trước, những người này đã từng làm những điều ác, như vậy cứ để cho họ phải trả nghiệp!

Nhận xét:

Bọn việt gian cộng sản luôn luôn tự nhận chúng là “cha mẹ” của 85 triệu dân trong nước. Bọn chúng có toàn quyền cướp bóc, trừng phạt người dân theo ý chúng muốn. Ðó chính là sự “dạy dỗ” của cha mẹ! Quốc tế hoặc nước Mỹ không nên can thiệp vào chuyện nội bộ của người khác, đúng như lời phát biểu của vẹm cái Tôn Nữ Thị Ninh, phó ban đối ngoại quốc hội của việt cộng.

Câu chuyện của “thầy” Quang muốn ám chỉ rằng: người cha đánh người con cũng tương tự như bọn việt gian cộng sản đàn áp người dân trong nước. Ðó chính là sự “dạy bảo” cần thiết vì người dân trong nước đã từng làm những điều ác trong tiền kiếp cho nên kiếp này họ phải trả nghiệp!

Quý vị đã thấy trò lưu manh, xảo trá của tên cướp Thích Chân Quang, lợi dụng tôn giáo để mê hoặc tín đồ và bênh vực, bào chữa cho đảng cướp việt gian cộng sản chưa? Một tên cướp như vầy còn nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần những tên công an ngoài đường phố!

3. Buổi thuyết giảng của tướng cướp Thích Chân Quang tại Ninh Bình, nơi có nhiều dân oan đang bị cướp đất:

– tên Quang đã khuyên những người dân oan nếu bị nhà nước “quy hoạch” mà không được đền bù xứng đáng thì nên đến chùa lễ Phật, cầu xin được phù hộ! Hắn đã kể câu chuyện, một phụ nữ bị “quy hoạch” đất, nhận được một số tiền đền bù rất ít ỏi. Phụ nữ này đã đến chùa cầu nguyện thì bỗng nhiên một hôm, khi cô ta đang đứng trước cổng chùa thì một ông cán bộ nhà nước dừng xe Honda hỏi lý do vì sao cô buồn? Cô bèn kể lể sự tình thì ông cán bộ nọ đã dùng quyền hành can thiệp, cuối cùng cô ấy đã nhận được một số tiền đền bù lớn, mua được đất và xây một ngôi nhà khác rất đẹp! (câu chuyện này được các diễn viên đóng phim “minh họa”, kéo dài khoảng hai phút)

Nhận xét:

Tên Quang đã khuyên những người dân oan không nên đi biểu tình chống đối nhà nước hoặc làm đơn khiếu nại. Nếu có bị ăn cướp đất thì cứ đến chùa cầu xin Phật tổ, cuối cùng sẽ được giải quyết! Theo ý “thầy” Quang, “Phật tổ” chính là bọn cướp việt gian cộng sản!

Diễn viên đóng vai người dân oan đứng trước cổng chùa là một thiếu nữ xinh đẹp. Giả sử cô này có nhận được một món tiền đền bù lớn thì ắt hẳn cô đã phải đem bán cái thân xác của cô cho vài chục thằng cán bộ hàng chục lần! Sau khi đã vùi dập cái thân xác của cô đến thật chán chê thì bọn chúng mới bố thí cho một món tiền để đền bù cho cái nhà đã bị cướp! Không bao giờ có chuyện một thằng cán bộ nào lại dừng xe trước cổng chùa để “thăm dân cho biết sự tình” Bọn chúng chỉ dừng xe để “bắt bò lạc” mà thôi!

Tên Quang đã đem chuyện phong thần ra để làm hề và khuyên nhủ các tín đồ nên chấp nhận thân phận nô lệ. Rõ ràng là hắn rất coi thường người dân! Một tên lưu manh như vậy mà hắn đã được bọn cướp tạo điều kiện cho đi “thuyết pháp” trên khắp cả nước thì nguy hiểm vô cùng, đầu độc biết bao nhiêu người dân ngây thơ, vô tội!

4. Tên Quang đã kể chuyện một “thầy” tu hành tại Canada về Việt Nam kể câu chuyện:

– một nữ việt kiều tại Canada sang bên Ðại Hàn để nghiên cứu về đạo Phật rồi xuống tóc quy y luôn tại đó. Một hôm cô này xuống núi, đến thăm một thành phố thì cô đã bị những người dân nguyền rủa và xua đuổi thậm tệ. Sau khi tìm hiểu nguyên do thì cô mới biết rằng: đạo Tin Lành đang dụ dỗ, chiếm lĩnh hết các tín đồ trên toàn nước Ðại Hàn.

Ðạo Phật tại Ðại Hàn đang bị mất dần hết ảnh hưởng lẫn tín đồ và có nguy cơ sẽ bị “diệt chủng”! Từ câu chuyện này tên Quang đã dẫn đến tình trạng của Việt Nam. Hắn đã khuyên các phật tử phải tích cực truyền bá đạo Phật (quốc doanh), nếu không thì sẽ bị các đạo khác cướp mất hết tín đồ, rồi đến một ngày nào đó các chùa chiền trên toàn quốc sẽ bị dẹp tiệm!

Nhận xét:

Ðây là đòn ly gián giữa các tôn giáo do bọn việt gian cộng sản chủ trương. Bọn chúng luôn tìm cách khích bác để các tôn giáo luôn có sự xích mích thì bọn chúng mới dễ cai trị!

Tên Quang lo xa cái đạo Phật quốc doanh của hắn bị mai một là có lý do, bởi vì đạo phật quốc doanh chính là cánh tay nối dài của đảng việt gian cộng sản, trơng đó, những nhà sư chính là những tên công an đầu trọc!

Hắn kêu gọi các phật tử truyền bá đạo phật quốc doanh, chính là truyền bá cho cái chế độ việt gian cộng sản! “Bác” Hồ là đức Phật, đức Phật cũng chính là “bác” Hồ, tuy hai mà một.

Những pho tượng của tên Hồ tặc đã được bọn chúng đem công khai để trên bàn thờ trong các chùa trên khắp đất nước!

5. Tên Quang đã giảng: đức Phật là thể hiện của sự tuyệt đối tốt về mọi mặt. Ðã gọi là tuyệt đối thì không thể so sánh và không bao giờ có khuyết điểm. Những phật tử nếu biết tuân theo những lời Phật dạy thì trong tương lai cũng sẽ trở thành Phật.

Nhận xét:

Thâm ý của tên Quang là muốn gợi ý cho các phật tử liên tưởng đến …. bác Hồ! Ví dụ như hắn đang thuyết giảng trong Ðại Nam Quốc Tự, trong chánh điện có pho tượng của tên Hồ tặc ngồi ngang hàng với tượng đức Phật thì chắc chắn sẽ gợi cho các phật tử một sự suy nghĩ:

– Ờ nhỉ, đức Phật là tuyệt đối tốt về mọi mặt, không bao giờ có khuyết điểm. Mà bác Hồ cũng tương đương với đức Phật, như vậy thì “bác” cũng tuyệt đối tốt về mọi mặt, không bao giờ có khuyết điểm. Như vậy, những việt kiều ở hải ngoại “nói xấu” bác Hồ, đó chẳng qua là những lời vu khống và nói láo!

Và cũng từ sự ngụy biện đó, tên Quang sẽ dẫn dắt các phật tử đi vào cạm bẫy:

– bác Hồ tương đương với đức Phật, như vậy nghe theo lời dạy của “bác” tức là nghe theo lời đức Phật, và nghe theo lời của đảng Cộng Sản tức là nghe theo lời dạy của đức Phật! Những kẻ nào trong tương lai muốn được thành Phật thì phải biết tuân theo những lời “dạy” của đảng!!!

6. Trong bài giảng “Nhân quả và Công bằng”, tên Quang đã giải thích:

– sở dĩ có những người dân đen phải chịu những cảnh nghèo khổ là vì trong kiếp trước họ đã làm nhiều điều ác, cho nên trong kiếp này họ phải trả nghiệp. Và có những người công an giàu có là vì họ đã làm được nhiều công đức lớn nên được hưởng những quả báo tốt lành! Làm công an không cần phải ăn hối lộ cũng sẽ tự nhiên trở nên giàu có. Lý do vì công an giữ gìn an ninh trật tự cho xã hội, đó chính là những công quả tốt lành rất lớn, sẽ được Phật hay bác Hồ độ trì cho …. giàu có! (Trong phần giảng này có chiếu kèm khoảng hai phút những đoạn phim thời sự về những tên công an việt cộng đang làm việc “nghiêm chỉnh” trong các văn phòng và ở ngoài đường, “giúp đỡ” nhân dân!)

Nhận xét:

Tên Quang đã ngụy biện về luật nhân quả, dùng nó để biện minh cho những tội ác của bọn cướp, đồng thời hắn khuyên những người nô lệ nên an phận, chấp nhận số phận bị bóc lột để … “trả nghiệp” báo! Hắn còn giảng thêm: nếu kiếp này trả xong hết nghiệp báo thì trong kiếp tới sẽ được giàu có, sung sướng! Như vậy, nếu dân đen nô lệ có bị bọn việt gian cộng sản cướp mất hết nhà đất, ruộng vườn thì hãy rán chịu, đừng có biểu tình, phản đối mà hãy cầu nguyện ….bác Hồ (phật dỏm) độ trì cho kiếp sau được sung sướng!

7. “Thầy” Quang đã giảng:

– đòi được tự do tôn giáo là sai! Sau đây là lời giải thích của công an đầu trọc Thích Chân Quang:

Có nhiều tôn giáo nhưng chỉ có một tôn giáo đúng nhất mà thôi, cũng ví như một bài toán chỉ có một đáp số đúng. Trong tương lai, khi khoa học phát triển và sự hiểu biết của nhân loại được nâng lên cao thì chỉ còn có một tôn giáo đúng nhất(?!) tồn tại, những “tà giáo” khác đều sẽ bị loại bỏ hết. Tôn giáo đúng nhất(?) sẽ trở nên tôn giáo chung cho toàn nhân loại!

Riêng đối với tình hình ở Việt Nam thì trong tương lai nhà nước sẽ loại bỏ hết những “tà giáo” và chỉ giữ lại một tôn giáo đúng nhất mà thôi. Tất nhiên tôn giáo đúng, theo ý tên Quang, tức là phật giáo quốc doanh! (Xin độc giả lưu ý: phật giáo quốc doanh chớ không phải phật giáo chân chính) Ðòi được tự do tôn giáo tức là đòi được phát triển những tà giáo, rất có hại cho xã hội!

Nhận xét:

Theo ý tên Quang, chỉ có phật giáo quốc doanh mới là tôn giáo “chân chính”. Nói rõ hơn, đó chính là cánh tay nối dài của đảng mafia việt gian cộng sản, núp dưới cái vỏ danh từ “phật giáo”. Những tôn giáo khác mà tên Quang ám chỉ là “tà giáo” chính là Thiên Chúa Giáo và Tin Lành vì hai tôn giáo này đang đấu tranh chống đối cộng sản rất mạnh làm cho bọn cướp điên đầu!

8. “Thầy” Quang đã giảng:

– Người tu hành phải được giáo hội giám sát, nhà nước giám sát và các tín đồ giám sát. Ðặc biệt, các tu sĩ phải được đặt dưới sự kiểm soát của nhà nước để bảo đảm cho sự tu hành được chân chính và lành mạnh.

Nhận xét:

Ðây chỉ là sự ngụy biện. Các tu sĩ không phải là tù nhân mà phải chịu sự kiểm soát của bọn giặc việt gian cộng sản. Bọn giặc thường viện cớ “giám sát” để bắt bỏ tù hoặc thủ tiêu những người tu hành chân chính đã và đang đấu tranh cho đạo pháp và cho quyền lợi của người dân. Chỉ có những tên công an đầu trọc như tên Thích Chân Quang là không bị giám sát mà thôi!

SỰ NGUY HIỂM, ÐỘC HẠI CỦA NHỮNG BÀI “THUYẾT PHÁP” CỦA TÊN QUANG ÐỐI VỚI NHỮNG PHẬT TỬ TRONG NƯỚC:
Qua một vài dẫn chứng tiêu biểu nêu trên, chúng ta thấy tên công an đầu trọc Thích Chân Quang đã tuyên truyền, xuyên tạc đạo Phật và dùng sự ngụy biện để ru ngủ những phật tử, đồng thời bênh vực cho đảng cướp mafia việt gian cộng sản.

Ðiều nguy hiểm là hắn đã pha trộn những điều thật giả lẫn lộn để người nghe khó phân biệt, mất cảnh giác. Những liều thuốc độc do hắn tiêm, tựa như những con rắn độc âm thầm, len lỏi vào tâm hồn của những phật tử rồi nằm phục sâu trong tiềm thức, khi có cơ hội và khi nhận được tín hiệu thì nó sẽ bộc phát. Ví dụ như khi nghe ai “nói xấu” về bác Hồ thì một cách tự phát, một phật tử bị đầu độc nào đó sẽ cãi như sau đây:

– Ðừng có nói bậy. Bác Hồ chính là Phật Thích Ca đó! Bác là sự tốt đẹp tuyệt đối, không bao giờ có khuyết điểm, không có gì có thể so sánh được!

Hoặc nếu có một người dân oan nào mở miệng than phiền về hoàn cảnh bị cướp mất nhà đất thì sẽ bị một phật tử phản đối:

– Ông/bà bị cướp mất nhà đất là đáng đời. Ðó chẳng qua vì kiếp trước ông/bà đã cướp nhà đất của người khác cho nên kiếp này phải trả nghiệp báo! Ðừng có đi biểu tình đòi đất làm chi mà hãy kiên nhẫn trả nghiệp báo để kiếp sau được hưởng sung sướng! Thầy Thích Chân Quang đã dạy như vậy là rất đúng. Thầy là cháu ruột của … đức Phật, không lẽ thầy giảng sai!

Hoặc nếu có một người dân nào lên tiếng théc méc về sự quá giàu sang của những cán bộ cộng sản thì sẽ được những phật tử giảng cho về luật nhân quả:

– Ông/ bà không hiểu gì hết trọi về luật nhân quả. Ông cán bộ công an đó giàu có, mỗi tháng dám bỏ ra 10 ngàn đô la để mua thực phẩm cho chó bẹc giê của ổng ăn là vì ổng đã làm được nhiều điều …. phước đức! Ổng đã bắt nhốt những tên dân oan đi biểu tình gây rối loạn trật tự xã hội, bắt nhốt luôn mấy tên tu sĩ …. tà giáo, bắt nhốt nhiều tên phản động chống đối nhà nước. Chính nhờ làm “phước” nhiều như vậy nên ổng mới được hưởng luật nhân quả là giàu có!

SỰ NGUY HIỂM, ÐỘC HẠI CỦA NHỮNG DĨA VIDEO THUYẾT PHÁP DO TÊN THÍCH CHÂN QUANG PHÁT HÀNH RA HẢI NGOẠI:

So với sự thuyết pháp ở trong nước thì các dĩa video phát hành ra hải ngoại nguy hiểm hơn gấp bội phần. Lý do:

1. Bọn việt gian cộng sản đã bỏ ra rất nhiều tiền và rất nhiều công phu để làm cho các dĩa Video thật là hấp dẫn và “hoành tráng” không khác gì xem các phim xã hội đen! Tất cả những lời giảng của tên Quang đều được phụ diễn “minh họa” bằng rất nhiều phim tài liệu, từ những chi tiết nhỏ nhất. Ví dụ như những hình ảnh về thiên tai lũ lụt, về rừng núi, về đô thị, nông thôn, về thú vật, về trái cây, về sự sát sanh ..v..v… Ngoài ra những câu chuyện do hắn kể đều được các diễn viên đóng “minh họa”, kéo dài từ một đến ba phút, có nhiều cảnh đâm chém, đấm đá, máu me tèm lem không khác gì xem phim xã hội đen!

Những phật tử trong nước khi nghe tên Quang “giảng pháp” thì chỉ ngồi nghe chay mà thôi, không bị xem những đoạn video “minh họa” độc hại. Dẫu sao họ vẫn còn may mắn!

Những phật tử ở hải ngoại là những con bò sữa cho nên cần phải dồn hết mọi công sức để đầu độc thành phần này, đây chính là đối tượng chính của nghị quyết 36 của việt cộng!

2. Toàn bộ các bài “giảng pháp” của tên Quang đều được dịch sang tiếng Anh, có phụ đề Anh ngữ để cho giới trẻ ở hải ngoại đọc! Ðây là điều rất nguy hiểm nhằm đầu độc và nô lệ hóa thế hệ trẻ ở hải ngoại bằng những phim xã hội đen núp dưới cái vỏ bọc giáo lý đạo Phật!

CHÚNG TA CẦN PHẢI LÀM GÌ?

Như chúng tôi đã đề cập trong phần nhập đề: tôn giáo là nơi trú ẩn rất an toàn cho bọn giặc việt gian cộng sản. Nếu như một tên cán ngố việt cộng, đội nón cối mang dép râu, thuyết giảng những điều về “luật nhân quả” thì chắc chắn hắn sẽ bị mọi người phản đối. Nhưng nếu cũng tên cán ngố đó khoác áo cà sa và cạo đầu trọc, thuyết pháp về “luật nhân quả” thì nhiều người lại tin như sấm! Chiếc áo không làm nên ông thầy tu nhưng đa số người đời vẫn bị hình thức bề ngoài chi phối rất nhiều. Ðó là chưa kể tên Thích Chân Quang còn có những lợi điểm là …. cháu ruột của bác Hồ, “cháu ruột” của đức Phật, là “thượng tọa” đang trụ trì một ngôi chùa lớn ở Bà Rịa!

Qua sự kiện nói trên, chúng ta thấy rõ là bọn giặc quyết tâm thôn tính cộng đồng người Việt tại hải ngoại qua con đường tôn giáo. Khối người Việt tại hải ngoại là cái mỏ đô la hầu như bất tận, nếu không khai thác thì rất uổng! Giả sử bọn chúng bỏ ra một đồng để đầu tư làm phim “xã hội đen” và chúng có thể thâu vào hàng chục ngàn đồng, nhất bản vạn lợi,kéo dài trong nhiều năm!

Như vậy, để đối phó lại, cộng đồng người Việt chúng ta tại hải ngoại phải nhất quyết tẩy chay tất cả những dĩa video thuyết pháp do bọn công an đầu trọc phát hành. Không riêng gì đạo Phật mà tất cả những tín đồ các tôn giáo khác cũng phải có những hình thức tẩy chay tương tự, bởi vì bọn giặc tấn công toàn diện, không chừa một tôn giáo nào.

Song hành với biện pháp tẩy chay sản phẩm độc hại của bọn giặc, chúng ta phải nhất loạt tẩy chay những tên công an đầu trọc và quạ đen mang thánh giá ra hải ngoại thuyết giảng và xin tiền. Thay vì cho bọn chúng tiền thì xin đồng bào hãy liệng cà chua, trứng thối và băng vệ sinh phụ nữ vào mặt bọn chúng! Chúng ta cho tiền để bọn giặc xây chùa và nhà thờ chính là chúng ta đã quảng cáo cho cái chế độ cộng sản ăn cướp! Các du khách quốc tế khi đến Việt Nam du lịch, thấy nhiều nhà thờ và chùa mới xây rất “hoành tráng” thì họ sẽ nghĩ là Việt Nam có tự do tôn giáo!!!

Ðối với đồng bào trong nước thì phải tẩy chay không đi nghe những tên công an đầu trọc thuyết pháp. Những người tu hành chân chính ở trong nước đều đã bị bọn giặc sát hại hoặc giam cầm. Những kẻ được tự tung tự tác đi khắp nước thuyết pháp như tên Thích Chân Quang chắc chắn là cán bộ cộng sản đội lốt tôn giáo. Một khi chế độ cộng sản bị sụp đổ thì những tên giặc nguy hiểm như Thích Chân Quang phải bị đưa ra tòa án để xét xử, bởi vì những tội ác do hắn gây ra cũng nhiều không thua gì những tên cộng sản gộc trong bộ chính trị hoặc tên Hồ tặc, ông nội của hắn!

Trần Thanh
Ngày 8 tháng 3 năm 2009

Chú Thích:
Những bài giảng của tên Quang được phổ biến tràn lan trên internet và có cả một trang nhà “Phật tử Việt Nam, Ðạo pháp, Dân tộc, Thời đại” chuyên giới thiệu về hắn.

http://tinparis.net/vn_index.html


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet

Advertisements

March 9, 2009 Posted by | Tên công an đầu trọc nguy hiểm: "thượng tọa" Thích Chân Quang | Leave a comment

MEL GIBSON: " WE WERE SOLDIERS" ĐƠN DƯƠNG: " I AM VIỆT CỘNG"

MEL GIBSON: ” WE WERE SOLDIERS” ĐƠN DƯƠNG: ” I AM VIỆT CỘNG”. – TRƯƠNG MINH HÒA –

Cuốn phim” We were soldiers” thực hiện bởi Hollywood gây chấn động toàn thế giới về một trận đánh oanh liệt của quân lực Hoa Kỳ trong cuộc chiến bảo vệ tự do miền Nam, ngăn chận làn sóng đỏ mà tên xung kích, tay sai đắc lực hung hăng của khối Cộng Sản Quốc Tế là đảng Cộng Sản Bắc Việt, do tên quốc tặc Hồ Chí Minh cầm đầu, cùng với bọn thổ phỉ Việt Cộng qua cái gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam với tên tay sai” khoa bảng bất lương”, luật sư có thành tiếp hiếp dâm vào năm 1959″ Nguyễn Hữu Thọ”; mục tiêu tối thượng mà hai quan thầy Nga-Tàu chỉ đạo là bành trướng trong khu vực Đông Nam Á.

Đây là cuộc chiến tự vệ chánh đáng, chống lại hệ thống đảng cướp Cộng Sản quốc tế, nhằm tạo an bình cho các nước chung quanh, trong đó có nước Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan, các đảo quốc Thái Binh Dương…. Một cuộc chiến chính nghĩa của quân dân miền Nam và đồng minh thuộc Thế Giới Tự Do, đã bị các thế lực trong phong trào phản chiến khuynh tả xuyên tạc nên mãi đến hôm nay, dư âm vẫn còn, là tàn dư của những kẻ” ăn cơm tự do, đội mo Cộng Sản” sống tại các nước dân chủ đầu độc quần chúng từ nhiều thập niên qua. Cho nên cuốn phim nầy là một cú đánh thẳng vào mặt những kẻ phản chiến khuynh tả, từng đánh bóng Cộng Sản Việt Nam, tên đại gian dâm tặc Hồ Chí Minh và làm trôi hết lớp sơn giả”quân đội nhân dân anh hùng” mà Việt Cộng rêu rao, ai ngờ đâu:” địch chết ba, tà chết láng”.

Cuốn phim We Were Soldiers với cốt chuyện dựa theo hồi ký của cựu trung tướng Harold.G. Moore và cựu phóng viên chiến trường Joseph.L.Galloway, nói về trận đánh lừng danh ngày 14 tháng 11 năm 1965 tại thung thủng tử thần (Valley of dead), được báo chí thời đó loan tải, gây chấn động, và phong trào phản chiến khuynh tả đã khai thác ngay cả” xác chết” của những chiến sĩ Hoa Kỳ để gây áp lực với chính phủ, nhằm cô lập miền Nam Việt Nam, trong khi những kẻ tự nhận là” yêu chuộng hòa bình” đã không bao giờ lên tiếng phản đối Khối Cộng Sản Quốc Tế do Nga Tàu lãnh đạo, viện trợ vũ khí ào ạt cho Cộng Sản Bắc Việt và tay sai Việt Cộng miền Nam.

Trận chiến xảy ra ở thung lũng Drang, nằm về phía nam, cách 40 dậm thuộc tỉnh Pleiku, gần chân núi Chu Pong, biên giới Việt-Miên, mà lực lượng chánh qui Bắc Việt với một trung đoàn bộ binh, quân số hơn 2,000 tên bộ đội xâm nhập” giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào”, phục kích một tiểu đoàn bộ binh Hoa Kỳ trong cuộc hành quân trực thăng vận, chỉ với quân số 450 quân nhân, thuộc sư đoàn 1 Không Kỵ. Đầy là một trong nhiều các trận đánh với một đơn vị Cộng Sản với gần 4 lần quân số áp đảo, nhung nhờ lòng quả cảm của các chiến sĩ, tài trí của cấp chỉ huy, sự yểm trợ phi pháo hữu hiệu, làm tan tác chiến thuật man rợ” Biển Người” do Mao Trạch Đông” sáng tạo”. Hình như sau trận đánh nầy, mà trong các bài” học tập chính trị” từ trung ương, ngoài Bắc, du kích, thổ phỉ Việt Cộng trong Nam gọi sư đoàn 1 Không Kỵ là” Sư Đoàn Anh Cả Đỏ”, cũng giống như sau cuộc chiến thắng lừng lẩy của quân đội Hoàng Gia Úc, ngày 18 tháng 8 năm 1966 ở Long Tân, một đại đội với quân số khoản 108 quân nhân, với sự phối hợp nhịp nhàng pháo binh, thiết giáp, đã đánh tan cả hai trung đoàn Cộng Sản 174 va 174, cộng thêm tiểu đoàn 445 địa phương, gây thiệt hại nặng nề, tại chiến trường, sơ sơ cũng có 260 xác, chưa kể đến số lớn khác được đồng bọn mang đi, nên từ đó, Việt Cộng bị tê liệt nhiều năm tại tỉnh Phước Tuy; trong hàng ngũ Việt Cộng, cái tên” ÚC ĐẠI LỢI” được họ đặt là” ÚC ĐẠI HẠI”.

Trận đánh không cân sức giữa một tiểu đoàn bộ binh Hoa Kỳ và một trung đoàn quân chánh qui Bắc Việt là một trong nhiều trận đánh mà Cộng Sản Bắc Việt lẫn du kích miền Nam thường áp dụng, ngoài các chiến thuật” cơ bản” như: công đồn đả viện, tiền pháo hậu xung, ngưu công, hỏa công, đội mồ, đóng chốt, lập kiềng….thì chiến thuật biển người, là sản phẩm” tuyệt vời” của” ông Trung Quốc vĩ đại” từng nướng hơn 1 triêu Hồng Quân Trung Quốc trong trận chiến Triều Tiên, trong đó có cả đứa con trai lớn của Mao chủ tịch; sang Việt Nam với đại tướng” không người lái” kiêm diễn viên” kịch nói múa rối bằng gậy chỉ huy” Võ Nguyên Giáp, được các đạo diễn trong phái bộ quân sự Trung Cộng do Vi Quốc Thanh chỉ đạo, đã nướng hàng chục ngàn” bộ đội già Hồ” chỉ để” phân thây uống máu” chừng 1 ngàn quân Pháp trong trận Điện Biên Phủ, một cuộc chiến được đánh giá:” đảng Cộng Sản Việt Nam dùng máu của dân Việt Nam, vũ khí Nga viện trợ, dưới sự chỉ đạo chiến thuật của Trung Cộng” làm nên cái gọi là” chiến thắng long trời lở đất”. Trong cuộc chiến Việt Nam, chiến trường Khe Sanh làm hàng chục ngàn quân Cộng Sản phơi xác, trận tổng công kích tết Mậu Thân 1968 với hàng trăm ngàn tên giặc Cộng đền tội, mùa hè đỏ lửa làm tan tác nhiều sư đoàn chánh qui Bắc Việt…. đó là” chiến tích” của cái gọi là” quân đội nhân dân anh hùng”, mà trong cuộc chiến Việt Nam, đã tạo vành khăn tang hơn 1, 5 triệu cán binh, du kích để đổi lấy cái chiến thắng thời cơ ngày 30 tháng 4 năm 1975; ngày nay vẫn còn hơn 300 ngàn cán binh mất tích, nhưng đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam thì không có” chế độ” tìm kiếm, chỉ chủ yếu tìm hài cốt quân nhân Mỹ thất tung” chất lượng cao” để kiếm tiền mà thôi.

Tài tử gốc Úc là Mel Gibson thủ vai trung tá tiểu đoàn trưởng, một vị chỉ huy có viễn kiến, can trường, hết lòng với anh em binh sĩ, nhiều lúc ông nhìn những góa phụ ràn rụa nước mắt mà ước là:” sao không để cho mình chết thay..” Nói lên tinh thần trách nhiệm của một cấp chỉ huy trong một quân lực ở các nước tự do. Trong khi đó, các nước Cộng Sản coi mạng người như cỏ rác, với chủ trương” cứu cánh biện minh cho phương tiện”, nên các cấp chỉ huy, nhất là tướng tá Việt Cộng, cứ xua quân vào chỗ chết, quân thiếu có” đảng và nhà nước” bắt thanh niên bổ sung, theo tinh thần” duy vật” tức là chết thì coi như xong; nên các cấp chỉ huy Việt Cộng không cần học hành, huấn luyện, chỉ là đảng viên cao cấp, thân niên, là đạt tới chức vụ. Làm chỉ huy Việt Cộng rất dễ, mạng bộ đội” đại đồng” có nhân dân đẻ, nuôi và cung cấp.

Đóng vai thủ trưởng trung đoàn chánh qui Bắc Việt là tài tử ĐƠN DƯƠNG, là vai” phản ánh” trung thực tài chỉ huy” nướng quân” một cách dã man của tất cả các cấp chỉ huy Cộng Sản trên khắp chiến trường, do họ gây chiến, tất cả chiến thuật, hành động dã man của người Cộng Sản được lột tả trong cuốn phim, từ đầu có cuộc tàn sát lính Pháp trong một trận phục kích sau khi bắt tù binh, là vi phạm công ước tù binh quốc tế và sau là trận đánh với tiểu đoàn do trung tá Moore chỉ huy.

Tài tử Đơn Dương, một khuôn mặt” điện ảnh văn công tải đảng” nổi bật từ năm 1980 tại Việt Nam, là thành phần” đảng tin, cán quí, trung ương cần”, cũng là” đỉnh cao trí tuệ nòi người”, tiêu biểu” người tốt việc tốt” trong việc phục vụ đảng theo” mục đích yêu cầu”. Đơn Dương được mời đóng cuốn phim nầy, cũng không ngoài việc chứng minh cho cái tình:” hữu nghị Việt-Hoa, túi liền túi, đô liền đô, Đô la hở, túi cạn”. Trong quá trình” sử đảng cướp” thì Đảng Cộng Sản có rất nhiều” mối tình hữu nghị” dựa theo tinh thần” duy vật” như:

-Tình Hữu Nghị Việt Sô đời đời bền vững, với vũ khí” hiện đại” viện trợ giết người hàng loạt.

-Tình hữu nghị Việt Trung, như răng với môi: răng Trung Cộng bén hơn răng cá mập, đớp 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, vùng biển nhiều hải sản, dầu khí, hàng ngàn cây số vuông vùng biên giới và nuốt dần nước Việt Nam để biến thành một huyện của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa với công thức:” một quốc gia Trung Hoa với hai hệ thống nhà nước”, tệ hại hơn cả đảo quốc Đài Loan, dù sao cũng còn” độc lập, tự do” và tình hình Việt Nam ngày nay gần giống như Tây Tạng vậy..

-Tình hữu nghị Viêt-Úc với” túi hở, tiền bay” mà hàng năm chính phủ Úc” tiền cho không biếu không” cho đám cán ngố đến 100 triệu Úc Kim, Úc cúng cô hồn Việt Cộng mà không cần đốt nhang.

Ngày nay có thêm” Tình hữu nghị Việt-Hoa” với kẻ thù số một, đế quốc tư bản phản động” NẠC hậu NỔI thời”, làm đảo ngược” tư tưởng Hồ Chí Minh” nên vì” miếng ăn là miếng tồi tàn, một đồng đô mất, lộn gan lên đầu” khiến cho đảng siêu cướp quì lạy, liếm gót rất kỷ Hoa Kỳ, nhưng trong lòng vẫn luôn” Nguyện trung thành với chủ nghĩa Marx Lenin, học tập tư tưởng dốt của Hồ Chí Minh”. Do muốn chứng minh” bề mặt” đổi mới để có thể” hữu nghị” túi tiền với Hoa Kỳ, tranh thủ dư luận quần chúng, nhất là giới tài tử điện ảnh Hollywood vốn là” nơi ủng hộ mạnh phong trào phản chiến khuynh tả”, nhằm thu hút đầu tư nước ngoài, mà Việt Cộng cử ” văn công Đơn Dương” đóng vai một thủ trưởng trung đoàn chánh qui Bắc Việt, chịu khó hy sinh danh hiệu” quân đội nhân dân anh hùng” tự hào, tự hao quân với:” Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” để kiếm chác” hơn mười lần qua” là sách lược của đảng Cộng Sản trong” thoái trào cách mạng” tạm thời” lùi lại một bước” để sau nầy khi” cao trào cách mạng” là” tiến lên ba bước”. Nếu đảng Cộng Sản Việt Nam không” nhất trí” và có cả kế hoạch cấy người trong” tương kế tựu kế” thì làm gì văn công Đơn Dương được đóng một cuốn phim” hạ nhục quân hại nhân dân”? Cái gì của Việt Cộng tung ra đều phải cảnh giác, nếu không muốn trở thành nạn nhân của tập đoàn lừa đảo lừng danh trong” xã hội loài người”, là thứ cặn bả nhất trong thành phần gian ác trên hành tinh nầy.

Sau khi đóng phim về, màng” khổ nhục kế” được dàn dựng một cách có lớp lang, có chỉ đại và sau cùng thì Đơn Dương gây được sự chú ý của dư luận, nhất là trong giới điện ảnh, nên được sang Mỹ định cư vì lý do” chính trị” vào năm 2003. Sự có mặt của Đơn Dương tại hải ngoại, gây chú ý nhiều người, và đương nhiên là được một số cơ quan truyền thông” xanh vỏ đỏ lòng” đánh bóng, như họ từng vinh danh: Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Viết Hoạt, Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Dương Thu Hương…..tạo thành hào quang cho một” văn công Việt Cộng” nhằm hổ trợ thực thi nghị quyết 36. Đơn Dương cũng là sản phẩm mang nhản hiệu gốc:” made in Việt Cộng”, là thứ hàng giả, dỏm từ vật chất như: cá tôm, giày dép, thức ăn…. đến con người” gian manh”, song hành với” made in China” của quan thầy Trung Cộng, gây nhiều tác hại cho người tiêu thụ.

Văn Công Đơn Dương, sau thời gian” ổn cố” và kiện toàn bản thân, tìm nơi” cơm no bò cỡi” mà” lòng phơi phới một tương lai”. Trong xã hội nầy, không thiếu những thành họ Sở, tiêu biểu trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, lột tả nhưng kẻ” ăn bám, bám đít, lòn trôn, bợ mu… đàn bà” để kiếm ăn mà còn hống hách. Đó là những” thằng điếm thúi đội lớn văn nghệ”, là đám” xướng ca vô loại” nhan nhản trong giới nghệ sĩ, làm mang tiếng những nghệ sĩ chân chính. Được biết trong thời gian qua, vì lý do cạnh tranh thương mại, nên một số các trung tâm băng nhạc do người Việt tỵ nạn chủ trương đã” recyle” một số” văn công” từ trong nước, được đào tạo kỷ lưỡng tại các trường đào tạo văn công, là thành phần ưu tú của đảng, nếu được” xuất khẩu” thì đây là” rắn độc”, được đảng tin cậy và có thể được giao phó công tác; tuy nhiên các trung tâm nhạc tỵ nạn, không hiểu là” vô tình hoặc có ý” mà biến các VĂN CÔNG thành VĂN NGHỆ SĨ; nhờ uy tín và được các trung tâm giới thiệu nên dần dần văn công Việt Cộng đội lớp văn nghệ sĩ cũng đã” trèo cao, lặn sâu” trong văn nghệ hải ngoại, để chờ khi chúng có đầy đủ quân số, học hỏi nhiều kinh nghiệm, thì đạo quân” văn công nằm vùng” sẽ tập hợp lại thành” các đoàn văn công Việt Cộng” tại hải ngoại, lập các trung tâm băng nhạc văn công…tiền thì chúng rất nhiều, nên việc thực hiện chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nếu trong tương lai, thấy văn công lộng hành, thì đây là lổi lầm tai hại của các trung tâm băng nhạc hải ngoại gây ra, là mang tội:” rước và nuôi dưỡng giặc văn công”. Do đó, bất cứ những ai” ca hát” được đào tạo từ nhản hiệu” Made in Việt Cộng” là phải đề cao cảnh giác, câu ca dao vẫn muôn đời có giá trị:

” Dò sông, dò biển, dễ dò.
Nào ai lấy thước mà đo lòng người”

Khi cây kim dấu trong bọc, lâu ngày bị lòi ra, kẻ gian không thể” nằm vùng” lâu, như loài dán, sâu mọt, khi gặp thuốc sát trùng là trồi đầu. Nam Văn Công” cao cấp” Đơn Dương để lộ ra cái bản chất của thứ” made in Việt Cộng” là” ăn cháo đát bát, đặng cá quăng nôm, đặng chim quên ná..” mà bất cứ người Cộng Sản nào cũng lấy đó là” phương châm cho cuộc sống lừa đảo” theo đúng như cái:” tư tưởng Chơi lường, đéo lận, Đ…chạy của chủ địt Hồ Chí Minh dạy đĩ, sống mãi trong sự nghiệp gian ác của đảng Cộng Sản Việt Nam”. Sau thời gian” núp váy đàn bà, thờ ma Cộng Sản”, văn công Đơn Dương đã để lộ ra bản chất cố hữu của người” thấm nhuần chủ nghĩa Marx Lenin”, nên đã bị bà Liên Trần kiện ra tòa” the Circuit court for Fairtax county, vụ án số 2008-15234 (đăng trên take 2 tango) với giấy của tòa án làm chứng minh kèm theo. Theo đó, văn công” cao cấp” Đơn Dương phạm 3 tội danh:

1-Chụp hình lén khỏa thân, đưa lên Audio, mục đích để tống tiền: đây là thứ khủng bố đen, mà những tên khủng bố Việt Cộng trước 1975 từng bắt người, đe dọa giết, chặt đầu, nếu người dân trong vùng nông thôn không nghe, đóng thuế, nạp tiền ủng hộ” cách mạng”; tại chiến trường Iraq, bọn khủng bố Al Qaeda cũng hay bắt con tin để đòi yêu sách, bọn hải tặc ở Phi Châu cũng bắt các thương, du thuyền, đòi tiền chuộc…thì Đơn Dương cũng làm theo lối ấy, nhưng lại đối với người đàn bà và ngay tại đất nước dân chủ. Nếu làm tại Việt Nam thì Đơn Dương thắng kiện, khi các quan chánh án tòa án nhân dân chỉ tài phán theo” mục đích yêu cầu của đảng”.

2-Gian dối tình trạng Viêm gan nặng: đây cũng là một trong những cách lừa đảo có” khoa học kỷ thuật”, bằng việc” đánh động lòng nhân của người khác” hay là qua mặt chính quyền để lãnh trợ cấp…. ở Úc, tiểu bang Tây Úc, có một người đàn bà, giả vờ bị ung thư, tuyên bố sống chỉ 6 tháng, cũng đóng kịch” cạo đầu” để chứng minh là bịnh thiệt, đăng báo….nên lừa đảo hàng chục ngàn Úc Kim do những người hảo tâm hiến tặng; sau nầy đổ bể, ra tòa, thật là xấu hổ khi mặt mày xuất hiện trên hệ thống truyền hình, báo chí.

3-Lừa gạt hôn nhân: Là lối mà những anh chàng họ Sở lấy làm phương châm” lường gạt tình lẫn tiền”, là những con sâu mọt trong xã hội, thứ cạn bả của nam giới. Những tên họ Sở nầy cùng có” chiến lược”: lợi dụng thân xác, sống bám nhờ vào phụ nữ, tống tiền dài dài sau khi sống chung, do biết được những gì bí mật trong đời sống của nạn nhân. Việc nầy cũng giống như thời” đánh Tây giành đập lột”, lúc đảng Cộng Sản suy yếu, với chính sách Tam Cùng:” cùng ăn, cùng ở, cùng làm”, nên những” đứa con cách mạng thân thương” biết hết trong nhà có cái gì, sau khi Hồ Chí Minh làm chủ tịch ở miền Bắc, chính những đứa con” bá vơ” nầy đến tịch thu tài sản, bắt bớ gia chủ, ép buộc đóng thuế….

Phiên tòa ngày 27 tháng 2 năm 2009, tuyên phạt văn công Đơn Dương tổng cộng số tiền lên đến 200 ngàn Mỹ Kim. Đây là sự” trừng trị” đích đáng của pháp luật dành cho những kẻ gian manh. Được biết, văn công Đơn Dương, sau thời gian nổi bật trong” we were Soldiers” thì nay đến giai đoạn hiện nguyên hình:” I was Việt Cộng” khi quay về hợp tác với ” xưởng phim” của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” và muốn thực hiện một tờ báo tại Nam California, thủ phủ của người tỵ nạn.

Người ta không ngạc nhiên về trường hợp Đơn Dương, nên khi hắn tự hiện nguyên hình là một con bài của Việt Cộng đưa sang, cũng giống như nhiều con bài khác đã bị lật tẩy sau thời gian” trèo cao, lặn sâu”. Sự kiện nầy cũng như trường hợp” nhăn và” hay là” nhăn già” Giao Chỉ, cựu đại tá quân lực VNCH, cũng kiên cường” bỏ chạy” trước khi giặc tràn vào:” Giặc tràn thì ta lánh, giặc về thì ta dông”, mà những người nầy được cho là.

” Lúc đương thời, dựa bệ ăn lương.
Khi hữu sự, co giò chạy trước”.

Khác với” we were Soldiers”, đại tá nhà ta là” I was Deserter” nên trở thành chiến sĩ ra khơi” khi quân giặc tràn về, trong quân đội thì được coi là an nhàn, làm lớn, với:” Vũ khí ta mang đâu phải là tên lửa, là bán sửa đường, dầu, thuốc, bia hơi….gạo sấy, lương khô gởi ra chiến trường”. Cái ngành nghề nầy, ở trong quân hại nhân dân, gọi là” hậu cần” với thủ kho, mà giới:” Cần trộm công ích, lấy công cho tư” trong bộ đội Vẹm có câu tục ngữ phổ biến:

” Thủ kho, to hơn thủ trưởng.
Đến nhà thủ trưởng, tưởng là nhà kho”.

Nhưng đây là thứ” bộ đội già Hồ” mang chữ THỌ sau lưng, tiềm ẩn trong chữ THỎ, thế nên trong tục ngữ của” bọn giặc Cộng” có mấy câu như sau:

” Cần như quân y.
Đi như trinh sát.
Nhát như hậu cần”.

Do quá trình:” tiếp liệu đêm ngày cho non nước bình yên” nên đại tá Giao Chỉ có thói quen” bảo vệ nhà kho như bảo vệ con ngươi trong tròng mắt” mà tục ngữ có câu:” non sông dễ đổi, bản tánh khó chừa”. Cho nên, sau thời gian” tỵ nạn” ở hải ngoại, công việc” chống Cộng” chỉ nằm gọn trong phần: Nghĩa trang quân đội, bia người chết, tu chỉnh mồ mả…. Cho nên trong một số bài viết” chất lượng cao” nổi bật là những bài nói về nghĩa địa thì là” mặt mạnh” chủ yếu của nhà văn, như bài nói về cuộc nội chiến Hoa Kỳ, nhà văn hăng say kẻ về” nghĩa trang hai phía Nam-Bắc ở Arlington” và đương nhiên là” hổng bao giờ quên nghĩa trang quân đội” với lòng” rì rào thương tiếc cho những người:” vị quốc vong thân, xương cốt đành phải bị vùi vập, đào xới, hủy hoại trong nghĩa trang quân đội”.

Thế nên nhà văn Giao Chỉ quả xứng đáng là NHÀ VĂN NGHĨA ĐỊA, là còn chút gì với” các chiến hữu đã hy sinh” nhưng các chiến hữu sống, tiếp tục đánh Việt Cộng thì” nhà văn nghĩa địa” không hợp tác, trái lại còn” đâm sau lưng” nữa. Trong việc thể hiện tấm lòng” còn chút gì cho quê hương” thì đỉnh cao cấp nhất là” viện bảo tàng quân đội” là” đỉnh cao trí tuệ chống Cộng” mà nhà văn:” I was deserter” là” cực kỳ” tâm đắc, viết nhiều bài, phỏng vấn trên phát thanh, được coi là:

” Quốc gia hưng vong, nghĩa trang tu sửa.
Mồ bia sáng sủa, người chết lòng vừa.
Bào tàng viện lính xưa, lập trường ba mứa.”

Với những mục tiêu” chiến lược” như câu thơ của Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ, sáng lập đạo Hòa Hảo khuyên những ai ” vẫn còn say”, mà những câu thơ nầy vẫn còn giá trị đối với những người” hồn chưa tỉnh” dù đất nước đang trên đà trở thành một huyện của Trung Cộng:

” Nay chẳng lẽ ngồi đàn những bản.
Vong quốc ca cho bạn bè nghe.
Chi bằng ta hảy hợp đoàn.
Cùng nhau đoàn kết, đặng khoe sức hùng”.

Việc chống Cộng không bằng” bảo vệ mồ mả, bia, bảo tàng..” như thời trước 1975, câu chuyện” mồ cha to hơn mả tổ” mà chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh đã cam tâm làm nội gián cho Việt Cộng, chỉ vì muốn thực hiện lời cha trăn trối: được mồ yên, mả đẹp ở quận Phú Phong, tỉnh Mỹ Tho. Giao Chỉ cũng thế, bảo vệ và làm” bảo tàng viện” là to hơn chống Cộng nên đã” nhất trí” ủng hộ nữ nghị viên Madison Nguyễn trong vụ giải nhiệm, vì Madison Nguyễn được coi là người ủng hộ, góp công cho bảo tàng viện quân đội, đáng” khâm phục thay” vị đá tá tiếp liệu Giao Chỉ trong việc:” lập bảo tàng viện cứu nước”.!

Cuốn phim” We were Soldiers” mang dư âm của những quân nhân Hoa Kỳ, qua lòng can trường, tình nghĩa” huynh đệ chi binh” sống chết có nhau và văn công” cao cấp” Đơn Dương” made in Việt Cộng”, hiện nguyên hình” I am Việt Cộng” sau khi mang danh tỵ nạn” qui mả” và đại tá Giao Chỉ cũng là:” I am Deserter” trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 và ngày nay tiếp tục” bảo vệ nhà bảo tàng” hơn là” tổ quốc, danh dự, trách nhiệm”. Đúng là:” gà què ăn quẫn cối xây” và tiếp liệu lây quây trong nhà kho, chúi đầu vào thùng sửa, bao đường, thùng dầu ăn….mà làm cho Việt Cộng” khiếp đảm kinh hồn”! Lập luận, lập trường của Giao Chỉ” phản ánh” trung thực của băng đảng Việt Tân trong việc đặt tên khu thương xá” Little Saigon”, cũng là kẻ:” I was deserter” lần nữa và tệ hại hơn là vẫn một lòng bảo vệ nữ nghị viên Madison Nguyễn, như” bảo vệ con người trong tròng mắt”. Những người nầy mang chứng” dị ứng Saigon” nên không dám nhìn thấy cái tên Saigon thân yêu, lịch sử, của những người tỵ nạn vì đại họa Cộng Sản được đặt tại đất nước tư do, sang tới nước dân chủ, là thế giới Tây Phương Cực Lạc mà vẫn còn rét” con ma Cộng Sản”, quả không xứng đáng làm người ty nạn Cộng Sản../.

THƠ LÁI ÂM.
THIÊN ĐƯỜNG ẢO MỘNG.

Tổ Cộng Sản Karl Marx tưởng tượng ra thứ bánh vẽ” thiên đường Cộng Sản” để cho các đảng Cộng Sản dùng làm bình phong để lừa đảo quần chúng, hầu thực hiện mục tiêu:” cướp mạnh, cướp nhanh, cướp dài dài” với:” từ trận cướp chính quyền hôm qua, ta cướp cạn gắp mười lần qua”. Cái thiên đường Công Sản mà đám Việt Cộng rêu rao ấy đã tỏ ra” lạc hậu, lổi thời, phản động” đưa đất nước đến nghèo đói, chiến tranh, nô thuộc ngoại bang, nay bị phá sản khi đảng áp dụng công thức kinh tế” Dị Mô”, thập thò, nửa vời:” lấy kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, nay thì trong cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới, liệu cái đuôi chồn” xã hội chủ nghĩa” cò còn đủ” chất máu đô la Mỹ” từ” đầu tàu kinh tế thị trường?”

ĐỦ DẠNG chiêu bài ĐẢNG DỤ dân.
TIÊN BÁN non sông, TAN BIẾN dần.
TÀ KINH Lê-Mác, TÌNH CẢ đảng.
ĐỈNH CAO chói lọi, ĐẢO KINH bang.
KHÔNG GÌ dân chủ, KHI DÒNG láo.*
ĐỘC LẬP nô vong, ĐẬP LỘT càng.**
CỘNG MỎI thiên đường, là CÕI MỘNG.
TÀN GIA, lụy nước, Cộng TÀ GIAN.

Ghi chú: * và ** rút ra từ câu lếu láo của Hồ tặc ngày 2 tháng 9 năm 1945:” không có gì quí hơn độc lập, tự do”.

TRƯƠNG MINH HÒA.
Ngày 09.03.2009

http://tinparis.net/vn_index.html


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet

March 9, 2009 Posted by | MEL GIBSON: " WE WERE SOLDIERS" ĐƠN DƯƠNG: " I AM VIỆT CỘNG" | Leave a comment

HẢI NGOẠI VỚI VIỆC LÀM TỪ THIỆN

HẢI NGOẠI VỚI VIỆC LÀM TỪ THIỆN – Hữu-Tâm –

Độ bảy tám năm trở lại đây, câu chuyện từ thiện từ hải ngoại về VN nhằm cứu giúp bà con ta ở quê nhà đang gặp cảnh khốn khó, đói nghèo tàn tật v.v… một ngày một rộ lên. Đặc biệt là kể từ khi có “Quỷ Hỗ Trợ Cộng Đồng” rồi tiếp theo “Nghị Quyết 36” của VC tung ra hải ngoại, thì các tổ chức từ thiện bịp bợm bỗng nhiên mọc lên như nấm.

Ở đâu cũng nghe tới từ thiện. Từ các tổ chức nhân danh tôn giáo, thánh đường, nhà thờ, chùa chiền, rồi đến các tổ chức tư nhân; ở đây tổ chức dạ tiệc gây quỹ cứu mù, cứu đói, giúp trẻ mồ côi khuyết tật, cứu Làng Nổi bán máu. Ở đàng kia tổ chức đại nhạc hội cứu thương phế binh, giúp nạn nhân bão lụt, giúp nạn nhân phong cùi, cứu người già neo đơn v.v… Có nhóm lại còn tổ chức cứu đồng bào Tết Mậu Thân. Cứ cái đà này có lẽ nay mai lại có nhóm đòi gây quỹ giúp các ma tăng bỏ chùa đi… cưới vợ nữa !?

Dư luận trong cộng đồng người Việt hải ngoại ở khắp nơi, nhứt là các cơ quan truyền thông báo chí NVQG đã đặt thành vấn đề thật quan trọng cần phải được nêu lên để làm sáng tỏ một sự thật rõ ràng cái bí mật ở đàng sau bức màn “từ thiện”. Bao nhiêu là bài bình luận của những tờ báo tên tuổi với những cây viết có giá trị đã đưa đến một kết luận thật dứt khoát :

*Hầu hết các tổ chức từ thiện do người Việt hải ngoại chủ trương đều là thi hành NQ-36 VC lừa bịp mị dân, lợi dụng lòng từ tâm của mọi người để moi tiền bỏ túi hay ăn chia với VC. (Đỗ Vẫn Trọn gây quỹ cứu Mù; Vũ Thành An gây quỹ Từ Thiện Teresa; Cô Tim, Ngôi nhà May mắn; Mục sư Nguyễn Xuân Bảo cứu đói; Trúc Giang, nhóm Sưỡi Ấm; Quốc Nam cứu Làng Nổi bán máu; Võ Thành Đông, cứu trợ thương phế binh v.v…).

*Điều đơn giản rất dễ hiểu là vì chánh sách bất di bất dịch của VC là tuyệt đối cấm không cho bất cứ tổ chức từ thiện nào, kể cả của người nước ngoài, không được tự do vào VN để làm công tác từ thiện. Điều này có nghĩa là, tất cả mọi công tác từ thiện, dù bằng tiền mặt hay bằng phẩm vật… đều phải qua tay “nhà nước” làm trung gian. CS Hànội còn từ chối cả tàu Hồng Thập Tự của Hải Quân Mỹ tới Sàigòn và Đà Nẳng giúp giải phẩu bệnh tật miễn phí cho đồng bào ta. Không bao giờ VC cho phép các tổ chức người Việt hải ngoại trực tiếp cứu giúp người dân.

Hãy nhớ lại trận bão lụt đồng bằng sông cửu long năm 2004. Lúc đó quý Thầy trong Giáo hội PGVNTN đã lạc quyên được mấy mươi tấn phẩm vật đem đến phân phát cho các nạn nhân, thì bị VC điều công an ập tới tịch thu toàn bộ phẩm vật, giải tán hết đồng bào và bắt hết các Thầy, nói rằng : Tụ tập đông người bất hợp pháp, vi phạm luật nhà nước. Các phẩm vật tịch thu chúng lấy đem chia nhau xài coi như “chiến lợi phẩm” !

Rồi đến trận bão lụt miền Trung năm 2005. Một phái đoàn nhân đạo của các quốc gia Liên Âu đến phân phát phẩm vật, tiền bạc cho các nạn nhân. Vì là phái đoàn ngoại quốc nên VC không dám ngang nhiên trắng trợn tịch thu, bắt bớ. Chúng đợi khi phái đoàn đã quay về Sài Gòn rồi, thì lập tức ngay trong đêm đó, công an VC đã đến từng nhà đồng bào tịch thu vơ vét sạch sành sanh hết… rồi cũng chia nhau xài tỉnh bơ ! Bởi vậy chúng không ham “tịch thu” sao được ?

Một số lớn các nhóm nhân danh từ thiện bịp bợm ở hải ngoại này thừa biết cái chánh sách ác ôn của VC là như vậy, nên họ không dại gì mà đem tiền về để cho VC chơi cha cướp sạch của họ nên đành phải bỏ vô túi riêng của mình cho chắc ăn. Còn đối với các “tổ chức từ thiện” tay sai thì chúng đã có quy định “ăn chia” kiểu phần thịt béo bở là của tao, xương xẩu là của mày. Lòng nhân đạo và từ thiện thì trong chúng ta ai cũng có nhưng chúng ta cần phải cân nhắc cho thật kỹ, lòng nhân đạo của ta phải đặt có đúng chỗ không ? Hay rồi chẳng những tiền mất mà còn bị coi là ngây thơ khờ khạo !?

Kiểm điểm lại chỉ ngay ở Hoa Kỳ này thôi cũng có đến mấy chục tổ chức từ thiện tạm phân chia ra hai loại. Một loại gọi là thường trực, trường kỳ; Còn loại kia thì được gọi là “cơ hội chủ nghĩa”.

*Loại thường trực trường kỳ là loại từ thiện có tổ chức, có danh xưng hẳn hoi, làm việc liên tục 24/24/ngày, 7 ngày/tuần, 30 ngày/tháng, 365 ngày/năm. Loại này “nổi cộm” nhứt hiện nay thì có tổ chức Thánh Đường Sài Gòn ở Cali của ông mục sư Nguyễn Xuân Bảo; Thứ nhì là Quỹ Từ Thiện Teresa của phó tế Vũ Thành An ở Oregon (VTA nguyên là một tù nhân chánh trị HO, làm an-ten nổi tiếng trong tù trù dập anh em); Thứ ba nhóm Sưỡi Ấm của nhạc sĩ Trúc Giang; Thứ tư là nhóm Cứu Mù của Đỗ Văn Trọn.

*Loại cơ hội chủ nghĩa còn có biệt danh là “từ thiện du kích” hay “nhảy dù”, lâu lâu hễ rình thấy có cơ hội nào đó liền nhảy ra làm một vố rồi ôm tiền lặn mất. Loại này đông như kiến làm sao đếm cho xuể !? Ví dụ như ở Seattle có mụ Nguyễn Thị Nguyệt “cứu mù”; Quốc Nam “cứu Làng Nổi bán máu”; Võ Thành Đông “cứu Thương phế Binh VNCH… Các nhóm này đôi khi yểm trợ cho các nhóm ở nơi khác tới (Đỗ Vẫn Trọn, cứu mù; Tim Rebeau, ngôi nhà may mắn; Nhà văn Văn Quang ở thành Hồ, cứu trợ TPB… Đàng sau các nhóm này luôn luôn được sự hỗ trợ mạnh mẽ của thương gia Trần Đức… bao chót).

Chúng ta có thể khẳng định rằng : Hầu hết các tổ chức từ thiện cho dù là nhân danh cái gì đi nữa cũng đều là lừa bịp hết. Xin hãy nhìn cho kỹ :

*Thứ nhứt, do chánh sách ác ôn của VC có bao giờ để cho vật gì bên ngoài lọt khỏi bàn tay chúng đâu, dù là một vật nhỏ li ti như sợi chỉ cây kim ?
*Có bao giờ chúng ta thấy có tổ chức từ thiện nào đã CÔNG KHAI MINH BẠCH về vấn đề TÀI CHÁNH, về các khoản thu, chi của họ không ? Ví dụ như nhóm mục sư Nguyễn Xuân Bảo, Đỗ Vẫn Trọn, Vũ Thành An… Bọn VC đã “hợp tác” với các nhóm này, cho phép dàn dựng vài màn “đóng phim” cứu trợ… rồi đem về chiếu trên TV để lừa bịp bà con ta. Những màn kịch rẻ tiền này cũng đã làm cho nhiều người ngây thơ bị lừa một cách dễ dàng.
Đây là bằng chứng :

.- Như nhóm mục sư Nguyễn Xuân Bảo, trên màn ảnh truyền hình hàng tuần của hai đài truyền hình VN là SBTN và VHN, ông Bảo thường thông báo số chuyến xe của ông đã chở phẩm vật đi cứu trợ đồng bào mắc bịnh phong cùi. Khi chúng tôi viết bài này thì trên màn hình ông Bảo thông báo là đến chuyến thứ 67 rồi. Có một điều lạ là số chuyến xe thì mỗi tuần đều tăng lên, nhưng trên màn hình thì tuần nào cũng như tuần nấy, cũng đều là hình ảnh cũ từ mấy năm qua được chiếu đi chiếu lại : vẫn hình một đoàn xe năm chiếc đó mà thôi !

Thế mà lúc nào ông Bảo cũng oang oang kêu gọi gởi tiền về cho Thánh Đường Sài Gòn ở Cali cho ông để cứu giúp nạn nhân phong cùi trong những chuyến sắp tới (sic). Không bao giờ nghe ông nói tới chuyện công khai tài chánh cả.

– Như nhóm Đỗ Vẫn Trọn dùng đài truyền hình Viên Thao cũa ông ta, cũng cho chiếu đi chiếu lại từ năm này qua năm khác, cảnh một pha mổ mắt ở Sàigòn, với sự có mặt của ông ta mặc đồ y sĩ trắng trùm mũi miệng, đứng chứng kiến tại chỗ.

– Như Vũ Thành An, chụp hình cái mắt kiếng có một cái bóng mờ trong đó, rồi ông ta đăng lên báo, đọc trên đài phát thanh ở Portland/OR bịp bợm rằng “Đức Mẹ” đã hiện trong mắt kính của ông ta ! Rồi bịp bợm mời bà con tới dự tiệc gây quỹ cho bà con chứng kiếng tận mắt. Nhưng chẳng bao giờ y cho ai xem cả !?

Trở lại vụ mục sư Nguyễn Xuân Bảo. Ông ta không bao giờ công khai công bố tài chánh và danh sách các đối tượng được cứu giúp. Chúng ta cứ tưởng tượng chỉ vỏn vẹn có vài ba năm mà ông ta đã thực hiện được 67 chuyến đi đi, về về Việt Nam dễ dàng như đi chợ. Mỗi chuyến như vậy đều có đoàn xe cả chục chiếc chở đầy phẩm vật cứu trợ… Phét lác có hàng trăm đồng bào sắp hàng, rần rộ tấp nập tới nhận lãnh phẩm vật. Phải thành thật khen ông Bảo là người tu hành, lại khéo hợp tác với VC dàn cảnh đóng phim bịp bợm còn hay hơn cả tài tử gạo cội.
Nhưng cho dù ông ta có đóng phim hay đến đâu đi chăng nữa thì cũng lòi cái đuôi bịp của ông ra. Mỗi lần lên truyền hình, ông đều quảng cáo, đây là chuyến đi thứ 60, 61, 62… nhưng vẫn là hình ảnh cũ được chiếu đi chiếu lại mà thôi !

Rõ ràng những hình này ông Bảo và bọn VC dùng để “bịp” cả thế giới và người Việt hải ngoại thấy rằng: Xã hội VN bây giờ là một thiên đường đầy lòng nhân ái, cảnh tương thân tương trợ giữa người hải ngoại và người trong nước thật gắn bó với nhau, và lũ cán bộ ác ôn VC bây giờ đã trở thành ma sơ, dì phước hết rồi.

Thôi xin can ông mục sư Bảo, phét lác vừa phải thôi, còn để đức lại cho con cháu nó nhờ. Không biết ông được thụ huấn, tẩy não bao nhiêu năm trong cái lò rèn CS ? Ông đã được thay tim đổi óc mấy lần bởi lũ phù thủy VC ? Có một điều ông cần khắc cốt ghi tâm : Người Việt Quốc Gia ở hải ngoại cùng đồng bào ở trong nước theo chiều dài của lịch sử hơn nửa thế kỷ đấu tranh một mất một còn với CS đã có quá nhiều kinh nghiệm với lũ vô thần CS, không dễ gì ngây thơ tin theo cái trò lừa bịp dối trá qua cái khúc phim “cứu trợ” nạn nhân phong cùi bịp bợm của ông. Xin ông hãy nhớ cho kỹ. Trên đây chúng tôi chỉ nêu lên vài cái tổ chức từ thiện để làm điển hình hầu trong chúng ta cùng có chung một nhận định thật rõ ràng dứt khoát.

*Tất cả các tổ chức từ thiện của người Việt ở hải ngoại này lạc quyên đem tiền về nước cứu trợ đều là LỪA BỊP, nếu không bỏ túi riêng thì cũng ăn chia, hoặc làm kinh tài cho VC. Ngoài ra, còn có các tổ chức từ trong nước ra như tổ chức của cán cái Tim Ruồi Bu, hay một số quý Cha, quý Thầy “quốc doanh” v.v… Nói chung là chúng ta phải có thái độ thật dứt khoát KHÔNG CHO MỘT CẮC cho bất cứ tổ chức từ thiện ở trong hay ngoài nước như đã nói trên. Lòng từ tâm của chúng ta phải đặt cho đúng chỗ đừng để vô tình lại trở thành việc làm NỐI GIÁO CHO GIẶC.

Hữu-Tâm

http://tinparis.net/vn_index.html


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet

March 9, 2009 Posted by | HẢI NGOẠI VỚI VIỆC LÀM TỪ THIỆN | Leave a comment

LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐUỔI VIỆT GIAN CỘNG SẢN KHỎI QUYỀN LỰC

LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐUỔI VIỆT GIAN CỘNG SẢN KHỎI QUYỀN LỰC

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

Trước khi bàn biện pháp về việc Đuổi Việt gian cộng sản ra khỏi QUYỀN LỰC trong toàn bộ cơ chế của bộ máy Nhà Nước VN, các tổ chức Tôn Giáo, các Đoàn thể Nhân dân, các Hội Đoàn, các Hiệp Hội…, việc cần thiết là chúng ta phải làm một cuộc phân tích, so sánh lực lượng hai bên. Nghĩa là Lực lượng của Việt gian cộng sản và Lực lượng Chống Việt gian cộng sản. Qua đó mà tìm ra chỗ mạnh và chỗ yếu của hai bên. Có như thế mới TÌM ĐƯỢC PHƯƠNG CÁCH loại bỏ Việt gian cộng sản ra khỏi mọi mặt sinh hoạt vật chất và tinh thần của Nhân dân Việt Nam chúng ta ở cả trong và ngoài VN.

LỰC LƯỢNG VIỆT GIAN CỘNG SẢN

MẶT NẠ CHÍNH NGHĨA “chống thực dân, đế quốc, giải phóng dân tộc, độc lập Tổ quốc” đã bị rớt ngay sau ngày Tập đoàn Việt gian cộng sản thôn tính trọn vẹn nước VNCH. Ngay những người đã đóng góp uy tín của mình cho chúng, nhằm tạo ra những TỔ CHỨC MA TRƠI, để gom dân cho dễ dẫn giắt từng bước theo LỘ TRÌNH do Việt gian cộng sản vạch ra; để che đậy bộ mặt tay sai của thực dân đỏ đang thực thi sự BÀNH TRƯỚNG CHIẾN LƯỢC (mà xưa kia chúng đặt cho cái tên hiền lành là XÂY DỰNG THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG), như Ls Nguyễn hữu Thọ, Ls Trịnh đình Thảo, Kts Huỳnh tấn Phát, Trương như Tảng, Bs Dương quỳnh Hoa, Bs Phùng văn Cung, Lâm văn Tết v,v…đều bật ngửa trước thực tế phũ phàng. Kể cả những kẻ “ăn cơm Quốc gia thờ ma cộng sản”, như các Lm Chân Tín, Nguyễn ngọc Lan, hoặc những kẻ từng là dân biểu của VNCH như Ngô công Đức, Dương văn Ba, Hồ hữu Tường…, những du sinh thiên tả trở về như Đoàn viết Hoạt, Bs Nguyễn đan Quế, Ks Nguyễn gia Kiểng…; tất cả KHÔNG THỂ TÌM RA MỘT NÉT CHÍNH NGHĨA NÀO trên bộ mặt của Tập đoàn cộng sản. Nhưng họ chỉ mới thấy Tập đoàn cộng sản trên các nét Độc tài mà thôi. Họ không đủ MINH TRÍ TUỆ NHÃN để thấy được BẢN CHẤT VIỆT GIAN của Tập đoàn cộng sản mặc dù biết bao TÀI LIỆU, CHỨNG LIỆU rành rành, biểu hiện qua mọi đường lối, chính sách cũng như những hoạt động diễn ra đều đặn hàng ngày của Tập đoàn Việt gian cộng sản ở mọi nơi, mọi cấp!!! Tại sao? Bởi cái xuất phát điểm chính trị của họ có chút hơi hướng na ná như Việt gian cộng sản, chẳng khác gì con dơi với con chuột. Quyền lực đã như đôi cánh chắp vào thân chuột giúp nó bay lên thành con dơi. Còn những Đoàn viết Hoạt, Nguyễn đan Quế, Nguyễn gia Kiểng…, chưa có đôi cánh quyền lực nên chúng vẫn bò lê trong thân chuột. Nếu chúng tìm được đôi cánh quyền lực để bay lên thì, đương nhiên chúng sẽ hòa nhập với đàn dơi mà thôi. Đó là điều mọi người nên quan tâm khi tìm đồng minh chống Việt gian cộng sản.

SỰ THỨC TỈNH CỦA NHÂN DÂN và MÂU THUẪN XÃ HỘI
Người Dân VN đã bị Tập đoàn Việt gian cộng sản LỪA vì LÒNG YÊU NƯỚC CHÂN THÀNH cho nên đã để Hồ CƯỚP ĐƯỢC BỘ MÁY NHÀ NƯỚC. Và Tập đoàn Việt gian Hồ chí Minh, đã sử dụng bộ máy Nhà Nước đó để ĐỘC QUYỀN LỰC LƯỢNG VŨ TRANG (tức lính, công an và dân quân, tự vệ) tiến tới NÔ LỆ HÓA TOÀN DÂN (tức vô sản hóa) bằng cái gọi là 4 cuộc cách mạng: Cải cách ruộng đất; Chỉnh đốn tổ chức; Văn hóa tư tưởng và Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh. Kể từ đó cho đến sau khi chiếm được VNCH, thì Nhân Dân cả nước VN trở thành một thứ “Tư bản quý nhất” của Tập đoàn Việt gian cộng sản như Chủ nghĩa thực dân đỏ Marx-Lenin đã tổng kết “Người là vốn quý nhất” (L’Homme est le capital le plus précieux). Nói cho dễ hiểu thì TOÀN DÂN VN đều là NÔ LỆ, và trong Tập đoàn Việt gian cộng sản, lũ CHÓP BU là CHỦ NÔ; những đảng viên Việt gian cộng sản ở bậc trung và sơ cấp là lũ thư lại, còn đảngviên Việt gian cộng sản loại thường, chính là DÂN TỰ DO trong cái xã hội NÔ LỆ ĐỎ hiện nay.

Dưới chế độ NÔ LỆ ĐỎ do Tập đoàn Việt gian lập ra từ thời Hồ đến nay, lằn ranh giữa các giai tầng trong xã hội được phân chia rạch ròi. Cái gọi là Đảng Cộng sản VN là tập hợp của GIAI CẤP THỐNG TRỊ ĐỘC TÀI TOÀN CHẾ. Toàn thể số Dân còn lại là một TẬP HỢP các loại NÔ LỆ KIỂU MỚI, bao gồm Trí nô; Công nô; Nông nô; Lao nô; Binh nô (chỉ gồm hạ sĩ quan trở xuống, bị bắt đi lính).

Nếu nói theo kiểu của tên đại Việt gian số một của lịch sử VN, là Hồ chí Minh, thì Tập đoàn Việt gian cộng sản chính là những tên Nga-xô gốc Việt. Đấy là chỗ khác với các tập đoàn ngoại bang đã từng đô hộ đất nước và dân tộc Việt Nam chúng ta trong qúa trình lịch sử, như tụi quan lại của Tàu, hay quan lại của thực dân Pháp. Lịch sử thế giới cũng như lịch sử VN chưa hề có trường hợp tương tự, cho nên khá nhiều người vì thiếu thông tin về quá trình ra đời của Tập đoàn cộng sản VN, nên không nhận ra BẢN CHẤT VIỆT GIAN của chúng. Mà, chỉ nhìn thấy sự ĐỘC TÀI TOÀN CHẾ mà thôi!

Sự trưởng thành mọi mặt của Cộng đồng người Việt tỵ nạn Việt gian cộng sản, qua phương tiện truyền thông, giúp nhân dân VN trong nước, thức tỉnh thân phận nô lệ KIỂU MỚI, có sử liệu, chứng liệu để nhận ra chân tướng VIỆT GIAN của Tập đoàn Việt gian cộng sản hiện nay, cũng như càng ngày càng hiểu sâu sắc hơn về hiện thực của các khái niệm Tự Do, Dân Chủ… là thế nào và tối thiểu là phải như thế nào.

Sự thức tỉnh như thế của Nhân Dân sẽ khiến NỘI DUNG MÂU THUẪN XÃ HỘI ở VN sẽ có bước phát triển mới về CHẤT.

Đó là, mâu thuẫn xã hội không thể DỪNG ở chỗ DUNG HÒA, nghĩa là Tập đoàn cộng sản có thể nới lỏng cách cai trị, có thể sử dụng lũ đảng phái ma trơi ở cả trong và ngoài VN, cùng tham chính, diễn vở kịch Dân Chủ Cuội, để giúp một số chính phủ ngoại quốc che mắt nhân dân yêu công lý ở nước họ, cũng như làm hạ nhiệt mâu thuẫn trong nước và khiến một số nào đó trong Cộng đồng người Việt tỵ nạn Việt gian cộng sản có thể hài lòng với vở kịch Dân Chủ Cuội, nghĩ rằng biết đâu “lộng giả thành chân”!!!

Khi Người Dân VN nhận ra BẢN CHẤT VIỆT GIAN của Tập đoàn cộng sản, thì mâu thuẫn xã hội sẽ là mâu thuẫn KHÔNG ĐIỀU HÒA. Đó là mâu thuẫn của TOÀN DÂN với BỘ MÁY CAI TRỊ, TAY SAI CỦA CÁC THẾ LỰC XÂM LƯỢC NGOẠI BANG. Lúc bấy giờ mới có khả năng, Trí nô hàng loạt quay bút, Binh nô sẽ quay súng, trở về với Nhân Dân. Cơn bão lửa GIẢI PHÓNG DÂN TỘC đó sẽ khiến lực lượng chuyên chính (lực lượng vũ trang các loại, công an, tòa án) sẽ TỰ NGUYỆN hoặc PHẢI TỰ NGUYỆN quay về chung chiến hào với toàn dân, chống Tập đoàn Việt gian cộng sản. Và, chỉ như thế MỚI CÓ NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẦN VÀ ĐỦ ĐỂ THIẾT LẬP MỘT CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ thỏa mãn các yêu cầu về Dân Chủ, Tự Do, Văn Minh, Tiến Bộ…Có như vậy mới có tư cách pháp nhân và chính nghĩa để giành lại mọi thứ mà Tập đoàn Việt gian cộng sản đã DÂNG HIẾN CHO CÁC NGOẠI BANG.

MÂU THUẪN NỘI BỘ VIỆT GIAN CỘNG SẢN

Nếu dưới thời Hồ cầm quyền, đã xảy ra những đấu đá nội bộ, thì đó chỉ là do Việt Nam ở ngay sát nách Tàu cộng mà quá xa Nga-xô. Cả hai cái gọi là đảng cộng sản của hai nước này đều chỉ mượn cái áo thời thượng Marxist để che đậy bộ mặt thật Nga-xô là MẸ ĐẺ của Chủ nghĩa Thực dân ĐỎ. Chỗ khác nhau giữa THỰC DÂN ĐỎ Nga –xô với thực dân phương Tây, như Anh, Pháp, Bồ đào nha…là Nga-xô MUỐN NÔ LỆ HÓA MỌI DÂN TỘC TRÊN THẾ GIỚI MỘT CÁCH TRỌN VẸN CẢ ĐỜI SỐNG VẬT CHẤT LẪN ĐỜI SỐNG TÂM LINH. Nghĩa là làm cho những nô lệ đỏ TỰ NGUYỆN DÂNG HIẾN kể cả niềm tin, cả bản thân với toàn bộ những thứ thuộc về riêng mình, như gia đình, hạnh phúc, tài sản. Còn Tàu cộng, đối với Việt Nam, không chỉ muốn chiếm đoạt toàn bộ đất đai, sông biển, tài nguyên thiên nhiên, mà chúng muốn tận diệt nòi giống VN, biến người VN thành binh nô để mở rộng bờ cõi “đại hán” ra toàn cầu, để mảnh đất VN trở thành nơi di dân Tàu sang và sẽ Tàu hóa cả VN, nhưng không còn người VN nữa!!! Cho nên nội bộ tập đoàn Việt gian cộng sản cũng có hai phe: là phe Việt gian thờ Nga-xô và phe thờ Tàu cộng. Bản thân Hồ đương nhiên là THỜ Nga-xô, nhưng hắn không bộc lộ công khai, vì trong tình thế lúc ấy hắn vẫn còn cần giữ mối quan hệ tốt với Tàu cộng để hoàn thành kế hoạch “bolsvik hóa”(tức Nga-xô hóa) toàn Đông dương như lệnh của Nga-xô cho hắn từ 1930. Còn phe thờ Tàu cộng chính là bè lũ Trường Chinh, Nguyễn chí Thanh, Hoàng văn Hoan (3 tên này có chân trong chính trị bộ); Đỗ Mười, dự khuyết bộ chính trị; các tên trong ban bí thư là Lê văn Lương, Nguyễn Côn, Hoàng Anh; các ủy viên trung ương là Hoàng quốc Việt, thượng tướng Chu văn Tấn, trung tướng Song Hào, Lê quảng Ba, thiếu tướng Lê quốc Thân (thứ trưởng thứ nhất kiêm thường trực đảng đoàn bộ công an), Trần hữu Dực (phó thủ tướng kiêm bộ trưởng chủ nhiệm văn phòng nội chính), Hà thị Quế (phó ban tổ chức trung ương kiêm phó ban thường trực ủy ban kiểm tra trung ương); các ủy viên dự khuyết trung ương là thiếu tướng Ngô minh Loan, bộ trưởng bộ lương thực và thực phẩm, Lý Ban (thứ trưởng thứ nhất bộ ngoại thương); các bộ trưởng và thứ trưởng không trong trung ương, như đại tá Hà kế Tấn (bộ trưởng trị thủy sông Đà), Hồng xích Tâm (thứ trưởng bộ giao thông và bưu điện), đại tá Nguyễn văn Quặn (phó chủ nhiệm ủy ban thể dục thể thao trung ương), Nguyễn Chương (thứ trưởng bộ nông trường kiêm phó ban tuyên giáo trung ương) và nhiều tên khác chức vụ kém quan trọng hơn, so với những tên kể trên. Phe thờ Tàu cộng của Trường Chinh còn có bí thư tỉnh ủy Việt gian cộng sản ở các tỉnh, như Nguyền đức Tâm (Quảng ninh), Phan Điền (Nam Hà), Trần Kiên (Hải phòng), Nguyễn Lam (Hà-nội), Bạch thành Phong (Hà Tây), Ngô duy Đông (Thái bình), Bảo Long (Cao bằng), Nguyễn tư Thoan (Quảng Bình), thiếu tướng Bằng giang (chủ tịch khu tự trị Việt Bắc) và v.v…Nghĩa là phe thờ Tàu cộng khá mạnh, ở hầu hết các tỉnh biên giới và đều khắp các ngành.

Còn phe thờ Nga-xô, không phải như lũ đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần phối hợp với tụi sản xuất tin giả của Tập đoàn Việt gian đương quyền nhằm chạy tội cho Hồ, để hắn được sạch mọi tội ác, nhằm tiếp tục đóng vai “cha già dân tộc”, làm chỗ dựa tinh thần cho Tập đoàn Việt gian cộng sản ngõ hầu giữ mãi cái ghế thống trị ở Việt Nam.

Phải nhớ rằng chính Hồ là kẻ vạch đường lối để THÀNH LẬP và CỦNG CỐ cho phe thờ Nga-xô, từng bước lấn át phe thờ Tàu. Và, cũng chính Hồ là kẻ lèo lái để không cho tổ chức các đại hội đảng Việt gian cộng sản, nhằm kéo dài thêm BA NHIỆM KỲ (12 năm) nữa cái ghế Bí thư thứ nhất của Lê Duẩn, để hắn bảo đảm chắc thắng phe Trường Chinh, mới cho mở đại hội.

Mượn cớ sửa sai của cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức, Hồ cho lột chức đầy quyền lực của Trường Chinh, cái ghế Tổng bí thư; đuổi 2 cánh tay thân tín của Trường Chinh là Lê văn Lương (trưởng ban tổ chức trung ương, boss trực tiếp của Lê đức Thọ) và Hoàng quốc Việt (chủ tịch tổng công đoàn, trưởng ban dân vận trung ương, trưởng ban kiểm tra kiêm ủy viên hội đồng quốc phòng) ra khỏi chính trị bộ. Hai đàn em khác của Trường Chinh bị đuổi ra khỏi trung ương là Hồ viết Thắng và Nguyễn đức Tâm. Để tránh bị phản ứng ngược, Hồ đích thân vừa giữ ghế chủ tịch đảng Việt gian cộng sản vừa kiêm luôn cái ghế tổng bí thưcủa Trường Chinh. Sau vài tháng để dư luận tạm lắng, Hồ lấy cớ QUÁ BẬN nên CHỈ ĐỊNH Lê Duẩn giúp Hồ xử lý công việc hàng ngày trong cương vị người “tạm thời” đứng đầu Ban bí thư, cho nên có chức danh là Bí thư thứ nhất. Và để giúp Lê Duẩn xây dựng vây cánh, Hồ cho Lê đức Thọ, một kẻ hoạt động chung với Lê Duẩn nhiều năm, đang là ủy viên trung ương Việt gian cộng sản, phó ban tổ chức trung ương (tức là phó của Lê văn Lương) ngồi lên đầu Lê văn Lương để thành Trưởng ban Tổ chức trung ương và cho Trần quốc Hoàn cái ghế bộ trưởng công an, nghĩa là gạt cánh Lê Giản và Trần Hiệu, 2 đàn em của Trường Chinh ra khỏi ngành công an. Hồ còn trao cho trung tướng Phạm Kiệt, một đàn em của Lê Duẩn, chức tư lệnh lực lượng công an biên phòng (tức công an lon màu xanh, có nhiệm vụ canh gác biên giới, các công sở, các tư thất của các ủy viên trung ương trở lên của đảng Việt gian cộng sản và các sứ quán). Phạm Kiệt còn là thứ trưởng bộ công an và có chân trong thường trực đảng đoàn công an, và hắn chỉ nhận lệnh trực tiếp từ Hồ hoặc Lê Duẩn.

Lê Duẩn đã giúp Hồ chuẩn bị cho mở đại hội Việt gian cộng sản lần 3 (1960). Và trong đại hội 3, Hồ đã “hợp thức hóa” cái chức Bí thư thứ nhất của Lê Duẩn. Hồ chưa muốn cho mà cũng vì phe thờ Tàu cộng còn mạnh, nên Hồ chưa cho Lê Duẩn cái danh xưng và quyền lực của Tổng bí thư. Cũng chính Hồ ưu ái tên thổi kèn đu đủ, là Tố Hữu, nên ở đại hội 2 (1951), Hồ đã cho hắn cái ghế đự khuyết trung ương. Qua đại hội kỳ 3, Hồ cho Tố Hữu cái ghế trung ương chính thức và thay Trường Chinh giữ ghế Trưởng ban tuyên giáo trung ương. Hồ còn cho một nhân vật thân cận với Lê Duẩn là Nguyễn duy Trinh cái ghế ủy viên bộ chính trị, kiêm phó thủ tướng phụ trách bộ trưởng bộ ngoại giao. Và, Hồ cho Nguyễn chí Thanh (thờ Tàu cộng) vào chỉ đạo việc xâm lược VNCH, như thế sẽ được Tàu cộng yên tâm tiếp tế vũ khí và không gây trở ngại cho những đoàn tàu vũ khí của Nga-xô bán chịu cho Hồ, đi qua đất Tàu.

Phần này buộc phải tóm lược như trên để từ đó chúng ta mới có chứng liệu phân tích mâu thuẫn nội bộ của Tập đoàn Việt gian cộng sản đương quyền, cũng như sự “dị sàng, đồng mộng” của lũ đặc công đỏ, dân chủ cuội với Tập đoàn Việt gian cộng sản trong việc bảo vệ cho tên tội đồ dân tộc, đại Việt gian Hồ chí Minh!

Có hàng vạn thí dụ để chứng minh rằng Hồ, kể từ sau đại hội Việt gian lần 2 ở Việt Bắc, được bầu là chủ tịch đảng, và hắn lại kiêm luôn các vị trí đầy quyền lực là: chủ tịch nước, chủ tịch hội đồng quốc phòng, thủ tướng chính phủ và tuy đã là chủ tịch đảng nhưng hắn vẫn giữ ghế ủy viên bộ chính trị (khác với chủ tịch đảng cộng sản của Nhật hay đảng cộng sản Cuba (Dorticos), họ không nằm trong bộ chính trị), là nắm QUYỀN LỰC TUYỆT ĐỐI.

Nhưng bản chất gian manh và đa nghi nên Hồ không thể đặt tin tưởng vào nhóm Trường Chinh, Lê văn Lương, Hoàng quốc Việt, vì thế hắn phải thu bớt quyền và ảnh hưởng của nhóm này, vốn dĩ khởi thủy đã SÙNG BÁI họ MAO (cứ xem sự lựa chọn cái bí danh Trường Chinh thì rõ).

Xin tạm đưa ra mấy dẫn chứng để lột mặt nạ lũ đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên đã đầu độc hải ngoại bằng tin giả để phối hợp với tập đoàn Việt gian cộng sản RỬA SẠCH bộ mặt sát nhân đẫm máu người Việt Nam ở Hồ chí Minh!!!

Dẫn chứng 1: Trong đại hội 2 (1951) của Việt gian cộng sản, chính Hồ là kẻ đọc báo cáo chính trị, và đưa ra chính sách cải cách ruộng đất; coi đó là việc làm quan trọng để giải phóng sức sản xuất và sức chiến đấu của nông dân, đưa đến thắng lợi của cuộc

“chiến tranh giải phóng”. Rồi, trong cương vị chủ tịch nước, Hồ đã ký sắc lệnh thi hành luật cải cách ruộng đất. Và còn là thủ tướng nên Hồ chỉ đạo việc thực thi. Trong thực tế Trường Chinh và mấy đàn em bị liên quan về cải cách ruộng đất là Hoàng quốc Việt, Lê văn Lương, Hồ viết Thắng, Nguyễn đức Tâm KHÔNG GIỮ MỘT CHỨC VỤ NÀO TRONG CHÍNH PHỦ NGỤY QUYỀN HỒ CHÍ MINH.

Trong vụ TỬ HÌNH bà địa chủ YÊU NƯỚC Nguyễn thị Năm, đích thân Hoàng quốc Việt gặp Hồ xin tha lệnh tử hình, nhưng Hồ lờ đi. Vậy thì LỖI CỦA AI trong vụ mượn chuyện cải cách ruộng đất ĐỂ LÀM MẪU MỰC CHO VIỆC THỦ TIÊU NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC KHÔNG LÀ CỘNG SẢN VÀ CŨNG KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ LÀ CỘNG SẢN ĐƯỢC???

Dẫn chứng 2: Bùi Tín có nói đến việc Võ nguyên Giáp bị Lê Duẩn và Lê đức Thọ lấy cớ họ Võ nhận thư riêng của Khutchev, mà không báo cho bộ chính trị biết, để loại họ Võ. Nhờ Hồ can thiệp, nói rằng: “CHÚ Giáp có đưa cho BÁC xem rồi”. Câu chuyện vì thế mới yên!

Chỉ vài giòng này đã cho thấy lũ đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần “vừa NGU vừa BƯỚNG”, như cha ông chúng ta thường nói vậy. Khi nói với Lê Duẩn, Lê đức Thọ, Võ nguyên Giáp, Hồ vẫn coi ở bậc trưởng thượng cha chú, và coi bọn chúng không phải loại ngang hàng. Và, chỉ một câu “BÁC xem rồi”, mà cả Lê Duẩn và Lê đức Thọ vội rút lui, không dám hỏi xem nội dung lá thư như thế nào, hoặc đề nghị trao cho bộ chính trị như nguyên tắc tổ chức, mà Hồ cũng phải thực thi!!! Xin bạn đọc suy nghĩ xem Duẩn, Thọ khống chế Hồ hay ngược lại. Chẳng những Hồ coi Duẩn và Thọ không ra gì mà cả cái gọi là bộ chính trị gồm 13 tên, cả chính thức lẫn dự khuyết, chẳng có ký lô nào. Đó chỉ là những tên đầy tớ cao cấp và ngoan ngoãn của Hồ mà thôi!

Dẫn chứng 3: Trong cái gọi là bảo tàng Hồ chí Minh, có lưu những bài với bút tích của người viết, về kỷ niệm với Hồ sau khi hắn bị đưa đi hỏa ngục. Những bài đó được in thành sách, trong đó có bài của tên thiếu tướng ngụy Việt gian cộng sản, Viện sỹ hàn lâm của Nga-xô, là Trần đại Nghĩa, có kể một chuyện, xin tóm tắt như sau: “Vào dịp máy bay Mỹ bắt đầu oanh tạc vào Hà-nội, trong một cuộc họp chính phủ do Hồ chủ trì, Trần đại Nghĩa tham dự với tư cách chủ nhiệm ủy ban khoa học nhà nước. Thấy mặt Nghĩa, Hồ hỏi có thường tham dự họp không. Nghĩa cho biết đã thôi bên quốc phòng mà phụ trách ủy ban khoa học nhà nước. Thấy vậy Hồ không hài lòng, bảo, Mỹ đang oanh tạc chúng ta, là kỹ sư quân giới chú phải giúp cho quốc phòng chứ, bác trao cho chú làm thư ký bên quốc phòng kể từ hôm nay.

Ít ngày sau, dựa vào ý của Hồ, Lê đức Thọ mời Nghĩa đến nhà riêng và đề nghị chuẩn bị bàn giao cho người khác thay chức chủ nhiệm ủy ban khoa học nhà nước. Trần đại Nghĩa chờ để bàn giao cho người mới mà mãi không được, nên tìm Thọ hỏi. Lúc bấy giờ Thọ cho biết là “bác không bằng lòng, bác muốn đồng chí kiêm nhiệm cả hai chức”.

Chuyện đó xảy ra vào cuối 1968, nghĩa là trước khi Hồ chết độ mươi tháng. Câu chuyện của Trần đại Nghĩa cho thấy, cho đến lúc gần chết, quyền lực của Hồ vẫn là tuyệt đối, ngay cả nhân sự cao cấp không thèm hỏi ý kiến tham khảo từ Đồng (thủ tướng ngụy quyền), Giáp (bộ trưởng quốc phòng ngụy quyền) cho đến Thọ (trưởng ban tổ chức trung ương). Việc làm của Hồ còn cho thấy hắn chẳng thèm để ý đến sự bẽ mặt của Thọ trước Nghĩa.

Ấy thế mà số tin lời bịa đặt làm nền tảng chạy tội cho Hồ, của lũ đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần, trong cộng đồng tỵ nạn Việt gian cộng sản không phải ít, nhất là những người thiếu thông tin nhưng thích làm thầy bàn, đã vô tình bán thuốc giả của Việt gian cộng sản sản xuất với các đại lý ở hải ngoại là cơ quan truyền thông các loại của những đảng phái ma trơi, những trí thức ngựa…, do lũ đặc công đỏ công khai xuất cảng!

Dẫn chứng 4: Sau khi Hồ chết, muốn biết Hồ là tên Việt gian thờ mẫu quốc đỏ Nga-xô hay thờ Tàu cộng đại hán bành trướng thì CÁCH KHOA HỌC NHẤT là xem thái độ của Nga xô và Tàu bành trướng, kẻ nào thương, kẻ nào hận ra mặt.

Năm 1967, Nguyễn chí Thanh chết (bị Hồ đầu độc) thì cả Mao trạch Đông lẫn Chu ân Lai ĐÍCH THÂN mang vòng hoa tới sứ quán Việt gian cộng sản ở Bắc Kinh để viếng và tỏ lòng thương tiếc.

Năm 1969, khi Hồ chết, Mao và Chu không đến viếng ở ssứ quán Việt gian cộng sản mà chỉ cho thư ký mang hoa đến. Cụ thể Mao cho Uông đông Hưng đến. Còn Chu ân Lai có qua Hà nội, đó chỉ là thủ tục thông thường trong nghi thức ngoại giao.

Còn Nga-xô thì ngược lại với Tàu bành trướng. Nga xô còn ứng trực sẵn đoàn chuyên viên ướp xác, giúp cho cả đá quý ở vùng núi Caucase để xây lăng và trong điện chia buồn còn đề cao Hồ là “LÃNH TỤ TÀI BA của cách mạng vô sản trên thế giới”. Trong khi đó Tàu bành trướng coi Hồ chỉ là “CHIẾN SỸ XUẤT SẮC của giai cấp vô sản trên thế giới”.

Sau khi vũ trang xâm lược xong VNCH, cuối 1976, Việt gian cộng sản lộ mặt gần như hoàn toàn, và đại hội lần 4 của chúng, sau khi bị cách quãng 3 nhiệm kỳ, đã được tổ chức.

Lê Duẩn chính thức lên ngôi tổng bí thư và Lê đức Thọ vẫn vững vàng trong ghế trưởng ban tổ chức trung ương. Cả hai bản báo cáo của hai tên bị coi là “khống chế họ Hồ”, đều giành nhiều trang để CA TỤNG HỒ HẾT LỜI, coi như đã thực hiện được nguyện vọng của Hồ mà sự thành công là nhờ theo đúng con đường Hồ chỉ dẫn.

Không một nhân vật quan trọng nào của Tàu bành trướng dự, trong khi đó thì đích thân Gorbachev đến dự họp từ đầu đến cuối. Và sau đó, Lê Duẩn dẫn hầu hết bộ chính trị Việt gian cộng sản sang báo công với mẫu quốc đỏ Nga-xô và ký cái gọi là hiệp ước hữu nghị và hòa bình cùng hợp tác toàn diện với Nga-xô (còn tệ hơn hiệp ước Patenôte mà Tự Đức ký với thực dân Pháp).

Liền sau đó bàn giao cho Nga-xô sử dụng miễn phí cảng chiến lược Cam ranh, cùng các mỏ dầu khí cũng như khảo sát tài nguyên trên dãy Trường sơn và đưa nô lệ Việt sang làm khổ sai để khai thác vùng Sibérie lạnh buốt quanh năm cho mẫu quốc. Và bắt đầu cuộc chiến với Tàu bành trướng và chư hầu của Tàu bành trướng là Cambodge Polpot và Ieng-Xari!

Cùng là Việt gian nên chúng dễ tương nhượng, nhất là một số lớn Việt gian đầu sỏ thờ Tàu bị cầm tù, bị lột chức hoặc phải chạy trốn như Hoàng văn Hoan; thượng tướng ngụy Chu văn Tấn; các trung tướng ngụy Trần tử Bình, Song Hào; các thiếu tướng ngụy Lê quảng Ba, Lê thiết Hùng, Bằng Giang… hoặc Trần Kiên (bí thư Việt gian Hải phòng), Nguyễn tư Thoan (bí thư Quảng Bình)… Những tên Việt gian thờ Tàu bành trướng còn lại buộc phải trở cờ. Đứng đầu là Trường Chinh cũng năn nỉ sang tạ tội với Nga-xô, nhưng Nga-xô dằn mặt bằng cách chỉ cho một ủy viên dự khuyết trung uơng Nga-xô tiếp mà thôi.

Kể từ đó chỉ còn một phe duy nhất là VIỆT GIAN THỜ NGA-XÔ!

(Kỳ tới: TỪ VIỆT GIAN THỜ NGA THÀNH VIỆT GIAN THỜ TÀU BÀNH TRƯỚNG)

Anh quốc, ngày 5 tháng 6 năm 2008

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

http://www.hon-viet.co.uk/NamNhan_LamTheNaoDeDuoiVGCSKhoiQuyenLuc.htm


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet

March 9, 2009 Posted by | LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐUỔI VIỆT GIAN CỘNG SẢN KHỎI QUYỀN LỰC | Leave a comment